Trọng Sinh Để Quên Anh


Trong đại sảnh sân bay, cha mẹ cô, Nha Nha, Hàn Thiên đang tìm kiếm cô. Bỗng một trận xôn xao làm cho họ chú ý.


Giữa những người đi lại hối hả, bỗng có một đôi nam nữ thu hút sự chú ý của mọi người. Trong đó, chàng trai là người ngoại quốc tóc vàng, mắt xanh, da trắng, có chiều cao vượt trội hơn tất cẳ mọi người ở đây. Còn cô gái là người phương Đông nhỏ nhắn, xinh xắn. Mái tóc đen dài được uốn xoăn phần đuôi làm cho cô lộ ra vẻ quý phái. Chiếc đầm đuôi cá như có như không lộ ra những đường cong hoàn hảo của cơ thể. Cả người cô toát lên sự tao nhã, quyến rũ.


Nhìn thấy cô gái đó, bốn người vô cùng xúc động. Qua 5 năm không gặp mặt cô càng lúc càng trưởng thành hơn. Và cũng càng lúc càng chói mắt hơn. Cô cũng nhìn thấy cha mẹ và hai người bạn của mình, vội vàng lôi kéo Jack chạy đến chỗ họ.


Cô thấy hốc mắt cay cay, đã 5 năm ròi mới được gặp mặt họ. Cho dù thời gian 5 năm kia cô cũng liên lạc với họ nhưng vẫn không thể nào bằng được người thật.


Mẹ cô tiến lên ôm cô vào lòng, khóe mắt bà cũng ươn ướt. Con gái bà đã lớn thật rồi. Cảm khái một lúc, mọi người đổ dồn ánh mắt vào Jack, đây là bạn trai của cô hả?


Thấy mọi người tập trung ánh mắt vào Jack cô mới nhớ ra hình như là cô chưa giới thiệu Jack a.


- Mọi người, đây là Jack, bạn của con. Anh ấy là nhà thiết kế trang sức đó.


- À, vậy sao?


Cha mẹ cô buồn rầu, cứ tưởng là có con rể rồi chứ. Như ông bà biết, kể từ năm cô bị tên nhóc kia từ chối rồi lại không yêu ai nữa a. Không biết đến lúc nào ông bà mới có thể bế cháu ngoại đâu.


Không biết suy nghĩ của cha mẹ mình, cô giới thiệu Jack với từng người, khi cô giới thiệu đến Hàn Thiên, mắt Jack lòe lóe sáng. Khỏi phải nghĩ cô cũng biết Jack đang nghĩ gì. Cô ghé mặt đến gần Jack và cảnh cáo Jack:


- Anh không được ép buộc cậu ấy đâu, hình như cậu ấy cũng không yêu người đồng giới đâu. Anh mà biểu hiện khác thường thì chết với em.


Cô nói rồi nhéo nhẹ tai Jack với ánh mắt sắc lẹm cảnh cáo. Nếu Jack có hành động gì không vừa ý cô yhif cô sẽ véo anh cho coi. Jack đành phải sợ sệt thành thật gật đầu.


- Má ơi, Alice đáng sợ quá... hu...hu.


Đó chính là tiếng lòng của bạn nhỏ nào đó.


Nhưng người khác nhìn vào hai người thì chỉ thấy cô đang áp sát vào Jack nói lời ái muội. Cha mẹ cô nhìn thấy thì mừng thầm, đúng là bạn trai rồi mà lại không dám nhận.


Nha Nha thì thầm nghĩ chết rồi, cô đã bảo tên kia ra đón Minh Nguyệt rồi. A di đà phật, mong là tên kia bận việc không tới.


Nhưng hình như Phật Tổ không nghe thấy lời cầu khẩn của Nha Nha. Anh đã đến đây từ khi cô đi ra chỗ bọn họ rồi. Anh cũng nhìn thấy cô thân mật với tên đàn ông ngoại quốc kia.


Anh không thể tin được, cô chẳng phải yêu anh sao? Hay bây giờ cô đã không còn yêu anh nữa rồi? Chỉ nghĩ như vậy anh lòng anh như có ai đó hung hăng cấu xé.


Không thể như thế được, cho dù phải trói cô bên người anh cũng không muốn cô yêu ai khác ngoài anh. Anh cũng biết là làm thế không đúng nhưng anh không thể buông tay cô nữa rồi. Anh chỉ muốn trong thế giới của cô chỉ có anh....


Anh đã để cho cô tự do 5 năm rồi. Bây giờ đã đến lúc anh bắt cô lại, để cho cô chỉ có thể nghĩ về anh, để ý chỉ mình anh thôi.


Nhìn cô nói cười vui vẻ bên bọn họ, anh quay lưng bước đi tính toán cho việc mai sau anh sẽ làm thế nào để cô yêu lại anh.


Đang nói chuyện cùng mọi người, bỗng dưng cô cảm thấy một trận rùng mình, không phải là cô bị ốm thật đó chứ....


Cô còn không biết mình là con mồi của anh, dù cô có dãy dụa thế nào thì cũng không thoát khỏi tầm ngắm của tên thợ săn là anh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận