Tướng Quân Gần Đây Tương Đối Phiền


Trẫm trước kia là lão Tam trong nhà, phía trên còn có Đại ca Nhị ca, khi đó Đại ca là Thái tử. Bốn huynh đệ chúng ta, phân biệt có ba người mẫu thân. Đại ca và Nhị ca mỗi người một người, trẫm và lão Thất cùng một người. Mẫu thân mọi người đã sớm mất, vị trí Hoàng hậu bỏ trống thật nhiều năm. Đại ca ngồi trên Thái tử vị cũng đã hơn mười năm, thời gian quá dài khó tránh khỏi việc lo lắng một ngày nọ địa vị không giữ được, nghẹn mãi nghẹn mãi như thế rốt cuộc nghẹn ra tật xấu, một ngày nọ cư nhiên vụng trộm tìm người xử lý Nhị ca. Toàn quốc khiếp sợ. Thái tử không còn, người được đề cử chỉ còn trẫm và lão Thất. Lão Thất ngày đó chạy tới hỏi trẫm, anh nghĩ xem hai chúng ta ai có thể làm Thái tử, trẫm vỗ vỗ đầu y, nói, đương nhiên là ta! Lão Thất không phục bĩu môi hỏi vì sao chứ, em thấy em cũng rất tốt mà. Lão Thất thật khờ, mấy ngày hôm trước y còn cường điệu với ta rằng mộng tưởng của em là làm một tour du lịch khám phá hết đại giang nam bắc. Phụ hoàng nói với trẫm, tuy thực lực con và lão Thất ngang bằng nhau, đều không có ưu điểm gì nổi trội, nhưng so sánh trên dưới, con quả thật có vài chỗ hơn người: mặt con thường thường không hề có bất kì biểu tình nào. … Không ngờ Phụ hoàng còn là một người hài hước. Tóm lại, không hề chậm trễ, trẫm thành Thái tử. Làm Thái tử thiếu sót rất nhiều, thứ nhất chính là trẫm bị lệnh cưỡng chế bãi bỏ tật xấu mặt than. Phụ hoàng bảo trẫm con thượng vị quá đột ngột, căn cơ không vững, Mẫu phi con mất sớm mất năm nay cũng không có liên hệ gì với người nhà mẹ nàng ấy. Thái phó cũng bảo ngài về sau nên qua lại nhiều với nhóm quần thần, sau còn bảo trẫm quay về luyện tập khuôn mặt nụ cười nghênh nhân như thế nào. Công khóa này rất tốt, không cần hao tổn đầu óc. Đáng tiếc hành nghề không thuận lợi, đầu tiên là đối tượng luyện tập —— tiểu thái giám hầu hạ trẫm sợ tới mức chạy đi kêu Thái y, về sau ở trên đường vô tình gặp được tên thị vệ đã từng bị tóm đi luyện tập liền quỳ trước mặt trẫm không ngừng dập đầu nhận sai… Lão Thất rõ ràng nói trẫm cười rất dễ nhìn mà! Trẫm đương nhiên tin tưởng thân đệ đệ của mình. Thái phó nói rất đúng, dần dà sau này thật sự có khá nhiều đại thần hỗ trợ trẫm. Cảm giác có vài người muốn tán tỉnh với bạn, nghĩ muốn len lén nói bí mật với bạn… khá là kì diệu đấy. Bất quá không phải trẫm đều thích nghe toàn bộ bí mật. Ngày đó có đại nhân gì gì đó khuyên trẫm phải đề phòng lão Thất, còn nói thần cảm thấy ai ai và ai ai ai cả ngày tụm năm tụm bảy một chỗ, nhìn không yên lòng, lão ta còn nói bọn họ định kéo trẫm xuống dưới nâng lão Thất lên. Trẫm cho rằng cái tên đại nhân gì gì đó này đơn thuần là nói năng vớ vẩn vô nghĩa, liền muốn tìm người đánh lão vài hèo rồi đuổi lão trở về. Nhưng đột nhiên lại nghĩ tới nhắn nhủ khi trước của Phụ hoàng và Thái phó, vì thế liên tục không nói gì mặt mày tươi cười nhìn chằm chằm mặt lão chừng nửa canh giờ. Sau đó lão bị dọa toát mồ hôi, trẫm cho lão về nhà. Bốn ngày trước lão Thất kích động tới hỏi trẫm có còn nhớ hai huynh đệ ở biên quan kia không. Ha! Nam tử hán đại trượng phu, nhất phạn chi đức tất thường, nhai tí chi oán tất báo! Chuyện thằng nhóc kia đánh trẫm nếu trẫm có thể quên nhanh như vậy trẫm đây cũng quá vô tâm đi! [13: Dù cho ân huệ chỉ vẻn vẹn là một bữa cơm cũng nhất định phải báo đáp; dù cho oán hận chỉ vẻn vẹn là một cái liếc mắt cũng nhất định phải trả thù. Chứng tỏ ân oán rõ ràng, ơn huệ dẫu nhỏ, oán hậu dẫu bé cũng phải hồi báo.] Sỉ nhục a! Trẫm không phải chỉ là nhéo mặt đệ đệ hắn một chút sao? Trẫm không phải là muốn xem vì sao mặt nó trắng như vậy sao? Thứ nhiều chuyện! Đáng giá để hắn một quyền đánh ta chảy máu mũi? Nhớ tới việc này mũi trẫm liền đau xót. Lão Thất thằng nhóc mê bạn quên anh, nghe nói mấy ngày nay đều chơi đùa với thằng khỉ kia, trẫm bốn ngày không thấy mặt y. Thật không rõ tên đó có cái gì tốt, mặt mày đen thui, một thân cậy mạnh! Kết quả ngày ấy bị truyền mời tới Ngự thư phòng, vừa vào cửa Phụ hoàng liền tươi cười nói với trẫm có cố nhân tới thăm, trẫm nhìn chăm nhìn chú té ra hắn ta chính là đứa con trưởng của lão Tướng quân. Phụ hoàng nói các ngươi ngây người cùng một chỗ cũng không ít, lâu ngày gặp lại phải chăng cũng có chút cảm khái a. Trẫm vội vàng gật đầu xưng phải. Sau đó Phụ hoàng cùng lão Tướng quân có chuyện cần bàn, phân phó trẫm mang thằng nhóc kia ra ngoài ngao du. Trẫm nói với hắn đi phía sau: “Ta đây dắt ngươi đi kiến thức Ngự hoa viên nhà ta là cái dạng gì đi.”


Hắn không hé răng, trẫm coi như hắn ngầm đồng ý. Trẫm cảm thấy tình huống lúc bấy giờ, cùng với việc dân chúng bình thường mời đến nhà làm khách ngoài cung là một hứng thú khó nói. Trẫm trước kia chưa từng trải qua việc này, cho rằng nó quả thật rất mới mẻ. Sau đó trẫm hắng giọng một cái, bắt đầu chuẩn bị ôn chuyện với hắn. Trẫm nói, đã lâu không gặp, hắn nói, vâng. Trẫm nói, ngươi sao cứ càng lúc càng đen, hắn nói, vâng. Trẫm nói, đệ đệ ngươi vẫn tốt chứ? Hắn nói, vâng. Trẫm nói, đệ đệ của ta cũng rất tốt, hắn nói, vâng. … Ngươi cho ta một chút phản ứng đi chứ. Trẫm nói, ta hiện tại chính là Thái tử!!! Hắn nói ừ. Trẫm nói, ngươi dám nói chuyện như thế với đương kim Thái tử!!! Hắn xoay người đi rồi… … Trẫm cực kỳ không vui, cực kỳ rất không vui. Trẫm nói, đứng lại ngươi đứng lại cho ta! Ngươi, ngươi nghĩ ta vẫn là cái người lúc trước mặc ngươi đánh mặc ngươi mắng sao! Ta nói cho ngươi biết, ta bây giờ là Thái tử, thân là Thái tử ta thích đánh ai thì đánh thích bắt ai thì bắt! Hôm nay ta sẽ đánh ngươi, sang ngày mai sẽ tới nhà ngươi bắt đệ đệ ngươi! Sau đó hắn liền cau mày quay trở lại… … … Gì nhỉ, Thái phó từng nói quá, một người nếu luôn đứng chỗ cao, vậy sẽ vô cùng dễ dàng trở nên kiêu ngạo tự mãn. Mà sự tự mãn này dẫn tới cái gì? Tự mãn sẽ khiến một người dần dần quên đi thực lực chân chính của mình, không còn truy cầu tiến bộ. Ấy chính là cái gọi không tiến tất lùi, dần dà dần dà sẽ hủy diệt một con người. Bản Thái tử cho rằng, người chức cao, nếu có thể tự mình thể nghiệm nhân sinh bất đồng từ thấp đến cao lại từ cao đến thấp, sẽ thể hội được một lượng tài phú vô cùng quý giá. Ách, nói cách khác, thất bại nhất thời cũng không thể đại biểu cho thất bại mãi mãi, ngược lại có thể trở thành động lực khiến bản thân càng thêm chăm chỉ, càng thêm cố gắng. … Tóm lại, chuyện thằng nhóc kia hôm nay lại đánh trẫm, trẫm sẽ không đi nói cho Phụ hoàng biết! Hơn nữa trẫm vốn không định đi cáo trạng! Không hề quan hệ với câu “Xong rồi ngươi xúi quẩy rồi Tam ca sẽ đi cáo trạng”



của lão Thất đấy! Tên đệ đệ thúi! {{└(>o


Nhấn để mở bình luận

Tướng Quân Gần Đây Tương Đối Phiền