Vẫn mơ về em


35. Gặp lại sau bao năm
Tiểu Điền nói: “Tô Nhã, cậu yên tâm, mình không thất đức nham hiểm như Đào Tử đâu, không đời nào hỏi mấy câu vô vị gãi ngứa ngoài giày như thế. Mình rất thẳng thắn. Xin hỏi, cậu làm tình lần đầu tiên lúc bao tuổi?”

Mẹ ơi! Tôi thấy nó còn nham hiểm thất đức hơn Đào Tử một trăm lần! Tôi có hóa thành tro cũng không thể cho chúng nó biết bản nương cáo biệt thời thiếu nữ khi hai mươi mốt tuổi!
 
Tôi nói: “Tôi vẫn chọn chịu phạt!”
 
Tiểu Điền cong môi lên nói: “Đúng là, sao hỏi cái gì cũng chọn phạt thế, chẳng thú vị gì cả.”
 
Tôi lại nốc thêm một ly rượu phạt nữa trong lúc chờ đợi đám lang sói bàn bạc hình phạt biến thái dành ình.
 
Đào Tử nói: “Xem ra phải cho Tô Nhã chạy ra ngoài, không thể để nó chỉ mất mặt trước bọn mình thôi. Phải cho nó làm trò đồi bại trước mặt người khác mới được, cho nó biết thế nào là nhục như con trùng trục để lần sau thua không dám chịu phạt nữa, chỉ còn nước trả lời câu hỏi của bọn mình!”
 

 
Trời! Tôi sai rồi, tôi xin thu lại câu vừa nãy! Thực ra thất đức và nham hiểm nhất trên đời này vẫn là bà già lắm quẻ Đào Tử!
 
Mọi người đều thấy ý kiến của Đào Tử vô cùng thấu tình đạt lý. Sau khi đã xác định phương hướng “cho tôi bẽ mặt trước người ngoài”, cả bọn bèn chụm lại suy tính một hình phạt bệnh hoạn táng tận lương tâm mới.
 
Tiểu Điền nói: “Tô Nhã, quyết định rồi, vì đây là lần đầu tiên cậu bước ra khỏi cửa nên bọn mình cũng không muốn làm khó cậu quá, lần này coi như khởi động cho nóng người thôi. Cậu, rất đơn giản, sang phòng hát đối diện, mở cửa ra, sau đó hét to ba lần câu ‘tôi là con lợn’ là được!”
 
… Ặc!
 
Thật quá mất nhân tính!
 
Tôi hùng hổ hỏi: “Không đi được không?”
 
Đào Tử còn hùng hổ hơn đáp: “Được! Sau này con cậu không có mắt thôi!”
 

 
Tôi muốn xé toác cái miệng độc địa của con mụ đồi bại này!
 
Tất cả vì sức khỏe con em chúng ta, tôi buộc phải nhắm mắt lao vào một con đường không lối thoát.
 
Bước đến trước cửa phòng đối diện, tôi hơi căng thẳng. Tùy tiện xông vào phòng người ta, lại còn hét toáng lên khẩu hiệu “tôi là con lợn” nữa, chắc chắn trong mắt người bình thường tôi sẽ là một đứa đại thần kinh!
 
Nghĩ đến đây tôi mất hết dũng khí bước tới.
 
Bọn Đào Tử đứng sau lưng tôi. Đào Tử dẫn đầu khích bác tôi: “Tô Nhã, cậu có nhớ lần trước Tiểu Điền thua cá cược, cậu bảo nó nhằm lúc quản lý đi giải quyết nỗi buồn, giả vờ vào nhầm nhà vệ sinh nam không, khi đó nó còn chẳng buồn nhăn mặt nhíu mày xông thẳng vào luôn đấy. Lần này đến lượt cậu sao mà vất vả thế!”
 
Úi chà! Nó mà không thèm nhăn mặt nhíu mày á, có mà nhíu mày không dưới trăm cái ấy!
 
Sớm muộn gì cũng phải qua cái ải này, thà làm cho nhanh, sớm chết sớm siêu sinh cho xong! Tôi không chần chừ nữa, hít một hơi sâu rồi đẩy cửa phòng hát đối diện.
 
Cửa mở, tôi không dám quan sát kỹ tình hình bên trong, cúi gằm mặt xuống nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình, miệng nói lớn: “Rất xin lỗi, tôi xin làm phiền mọi người một lát!” Trong căn phòng đang ngập tràn tiếng nhạc, không ngờ giọng nói của tôi lại có sức mạnh chọc thủng lỗ tai, rõ ràng rành rọt như vậy. “Xin mọi người nghe tôi nói mấy câu: Tôi là con lợn! Tôi là con lợn! Tôi là con lợn!”
 
Mẹ ơi! Thế là xong rồi!
 
Hét xong mấy câu hùng dũng, tôi chợt nhận ra trong phòng tuyệt chỉ có tiếng nhạc, không một ai lên tiếng.
 
Có lẽ họ đã bị dọa chết khiếp trước cô nàng mắc bệnh thần kinh thuộc xã hội xã hội chủ nghĩa này rồi.
 
Tôi hít sâu một hơi, định đóng cửa rút lui.
 
Mới đặt tay lên nắm cửa, còn chưa kịp động đậy gì, tôi đã bất ngờ nghe thấy một giọng nói nghiêm nghị quen thuộc: “Tô Nhã, cô bày trò gì thế hả?”
 
Tôi nghe mà giật mình, đứng tim!
 
Là tiếng ngài quản lý!
 
Tôi ngẩng đầu nhìn về hướng phát ra tiếng nói, chẳng phải sếp đang hỏi tôi đây sao?
 
Sau đó khi đã định thần nhìn kỹ lại, tôi chết sững. Dưới chân tôi dường như bỗng có động đất. Cả bầu trời trên đầu như cũng đổ sụp xuống. Lòng tôi cuồn cuộn dâng sóng rồi thoắt trống rỗng. Tai tôi ong ong không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì, trong đầu vang lên những tiếng gào không dứt. Toàn thân tôi chỉ trong thoáng chốc như đã mất hết mọi tri giác, chỉ có con mắt còn hoạt động, nhìn con người kia, tuy kinh hãi nhưng vẫn tham lam muốn nhìn mãi, không nỡ cả chớp mắt.
 
Ninh Hiên!
 
Người đang ngồi bên cạnh quản lý lại chính là Ninh Hiên!
 
Ninh Hiên! Ninh Hiên! Đã bao lâu rồi không gặp cậu? Bao lâu rồi? Cậu vẫn đẹp trai như vậy, vẫn hút hồn như vậy, vẫn mê hoặc ánh mắt phụ nữ như vậy! Sáu năm nay cậu thế nào? Có vui không? Hận tôi không? Có còn nhớ tôi không?
 
Và, cậu còn yêu tôi không?
 
Tầm nhìn của tôi mờ dần vì bị ngăn cách bởi làn nước mắt không thể chế ngự. Tôi hoàn toàn không thấy rõ vẻ mặt của Ninh Hiên khi nhìn tôi.
 
Tôi ra sức cố gắng kìm nén những giọt nước mắt, nhưng không đủ dũng khí nhìn Ninh Hiên thêm lần nữa!
 

 
Tôi chuyển ánh mắt sang người ngồi cạnh hắn. Đó là một cô gái trẻ xinh đẹp quyến rũ đến bàng hoàng. Cô ta với lấy hai chiếc micro trên mặt bàn rồi đưa một chiếc cho Ninh Hiên. Bên tai tôi vang lên tiếng nhạc ẽo ợt muốn chết của bài “Người yêu tri kỷ”!
 
Người yêu tri kỷ! Cô ta muốn hát cùng Ninh Hiên bài “Người yêu tri kỷ”!
 
Lúc này trái tim tôi đau nhói, như bị ai dùng một con dao sắc lẹm đâm hết nhát này đến nhát khác. Lúc này đây tôi chỉ mong sao mình đã chết. Chết rồi sẽ không phải hứng chịu nỗi đau tê tái buốt xương buốt tủy này!
 
Ninh Hiên, Ninh Hiên. Sáu năm trước cậu là của tôi; sáu năm sau cậu đã trở thành của người khác rồi ư?
 
Quản lý lặp lại câu hỏi: “Tô Nhã, tôi hỏi cô, rốt cuộc cô đang bày trò gì? Đám các cô lại ăn no rửng mỡ đấy hả?”
 
Tôi biết quản lý đang hỏi gì nhưng mồm miệng đã đơ cứng lại, câu chữ đều bị nghẹn nơi cuống họng không sao bật nổi ra.
 
Đào Tử ló ra từ phía sau, giải nguy giúp tôi: “Báo cáo quản lý, sáng nay nhận được kinh phí hướng ngoại của cấp trên nên chúng tôi đã quyết định đến đây sinh hoạt và đang chơi trò nói thật ở phòng bên cạnh! Tô Nhã thua nhưng kiên quyết không nói thật nên chúng tôi phạt cậu ấy phải sang phòng bên cạnh hét lên ba lần câu “Tôi là con lợn”. Không ngờ, thật là trùng hợp! Cậu ta vừa hét lên thì quản lý xuất hiện ngay lập tức!”
 
Quản lý cười khùng khục: “Cô nói vậy hóa ra tôi là con lợn hả?”
 
Đào Tử vội vàng xua tay, “Không, không phải, quản lý hiểu nhầm rồi! Đúng là nhầm to! Tô Nhã mới là lợn, không phải quản lý, không đến lượt quản lý làm lợn đâu! Không, không, không, tôi không có ý đấy! Ý của tôi là, đã có Tô Nhã rồi thì không ai phải làm lợn hết! Một mình cậu ta bao thầu hết các đầu lợn rồi!”
 
Quản lý không buồn thảo luận tiếp chuyện ai là lợn ai không là lợn với Đào Tử nữa. Thảo luận với một đứa mồm mép tép nhảy như nó thì có thể rút ra được chân lý gì ở đời? Bao giờ nó cũng leo lẻo những luận điệu hoang đường, cái luận điệu “Tô Nhã bao thầu hết các đầu lợn rồi” này lại càng hoang đường hơn.
 
Quản lý cũng chẳng buồn đôi co với chúng tôi nữa mà quay sang giới thiệu về Ninh Hiên và cô gái ngồi cạnh cậu ta: “Hai cô chú ý, người ngồi bên cạnh tôi đây là nhà thiết kế trang sức có tiếng nhất thế giới hiện nay: Trình Hải tiên sinh; còn tiểu thư xinh đẹp đây là trợ lý đắc lực của ngài Trình Hải, cô Ngải Phi.” Quản lý quay người lại giới thiệu với Ninh Hiên và Ngải Phi về tôi và Đào Tử: “Giới thiệu với Trinh tiên sinh, hai cô đây là hai tinh anh của trung tâm triển lãm của chúng tôi, Tô Nhã và Đào Tử Thanh. Hai người họ là đồng nghiệp tốt của nhau đấy! Sau này toàn bộ công tác chuẩn bị cho việc triển lãm các thiết kế của anh chủ yếu sẽ do hai người họ phụ trách!”
 
Tôi và Đào Tử, Ninh Hiên và Ngải Phi, bốn người cúi đầu chào hỏi nhau theo đúng phép lịch sự xã giao.
 
Sau đó Đào Tử vội kéo tay tôi định đi ra ngoài, khi đó tôi vẫn đang trong trạng thái đờ đẫn.
 
Trước khi quay người đi, tôi bỗng nghe Ninh Hiên lên tiếng: “Đợi một chút!”
 
Trái tim tôi, như bật tung khỏi lồng ngực theo tiếng gọi của hắn.
 
Ninh Hiên gọi chúng tôi lại nói: “Tôi rất hứng thú với trò chơi cô vừa nói! Phiền các cô dạy tôi chơi được không!”
 
Đào Tử lập tức toét miệng cười tựa như nắng vàng rực rỡ trăm hoa đua nở, nhiệt tình đáp: “Được chứ, được chứ, trò này là sở trường của tôi mà! Nhất định sẽ giúp ngài Trình chơi tới bến!”
 
Nói xong nó lấy khuỷu tay huých nhẹ tôi một cái, tôi vẫn trong trạng thái lơ mơ, đờ đẫn.
 
Bị nó huých, tôi dần định thần lại. Tôi nói: “À, thế nào nhỉ, đúng rồi, trò này Đào Tử chơi siêu lắm, nhất định cô ấy sẽ giúp ngài Trình chơi vui tới bến!” Nuốt nước bọt, tôi miễn cưỡng nói tiếp: “Là thế này, thưa quản lý, tôi hơi đau đầu nên muốn về trước nghỉ ngơi được không?”
 
Quản lý đứng lên vội vàng bước đến trước mặt tôi và Đào Tử, ông ta gằn giọng hung dữ như súng đã lên nòng, nói nhỏ với chúng tôi: “Không được! Cô mở mồm ra mà nói ba từ đấy thì lý do nào cũng là giả cả! Cô hồ đồ rồi phải không Tô Nhã, Trình tiên sinh đây là túi tiền của chúng ta! Người ta đã mở miệng mời mà cô lại dám bỏ đi, cô rắp tâm trêu ngươi người ta đấy hả?”
 
Quản lý tụng kinh khủng bố tinh thần tôi xong liền quay sang lớn tiếng kêu gọi niềm nở: “Nào, nào lại đây, hai cô theo tôi lại đây, ngồi ở đây, chỉ bảo cẩn thận cho Trình tiên sinh xem trò này chơi thế nào, mọi người cùng chơi nào!” vừa nói vừa đẩy tôi và Đào Tử ngồi xuống sofa.
 
Tôi hoàn toàn rối loạn! Phía trước có quản lý, sau có Đào Tử đùn đẩy, hai chân tôi nửa muốn đi nửa muốn dừng, cứ như thế đến lúc hồn về với xác thì đã thấy mình đang yên vị tại chỗ ngồi ban nãy của quản lý rồi.
 
Đào Tử cũng ngồi xuống cạnh tôi. Quản lý ngồi ngoài cùng.
 
Người còn lại, ngồi sát bên cạnh tôi, chính là Ninh Hiên.
36. Khoảng cách xa nhất
Tôi chợt nhớ tới một bài thơ của Tagore.
 
Khoảng cách xa nhất trên thế gian
 
Không phải giữa sự sống và cái chết
 
Mà là đứng trước mặt em nhưng em không hiểu tình anh
 
Khoảng cách xa nhất trên thế gian
 
Không phải đứng trước mặt em nhưng em không hiểu tình anh
 
Mà là yêu đến si mê nhưng không thể nói anh yêu em
 
Khoảng cách xa nhất trên thế gian
 
Không phải là yêu đến si mê nhưng không thể nói anh yêu em
 
Mà là nhớ em nhức nhối nhưng chỉ đành chôn sâu đáy lòng.
 
Ngay lúc này, ngay tại đây em và anh ngồi kề bên nhau, hai chúng ta rõ ràng đang rất gần nhau nhưng em lại có một cảm giác rất rõ ràng: khoảng cách giữa anh và em còn xa hơn rất nhiều so với khoảng cách xa nhất trên thế gian.
 
Ngồi bên cạnh Ninh Hiên, toàn thân tôi căng như dây đàn. Còn hắn vẫn bình thản và lãnh đạm, như thể chưa từng quen biết tôi. Tôi có cảm giác trong mắt hắn lúc này, tôi thực sự là một người xa lạ chưa từng gặp lấy một lần.
 
Đào Tử đưa mắt nhìn sang bắt gặp bộ mặt như đưa đám của tôi, lòng dạ cũng thấy bất an. Tôi còn nợ nó ba tháng tiền nhà, bây giờ lỡ tôi bất ngờ thăng thiên thì nó sẽ phải chịu mất mát quá lớn về tình yêu trọn đời mang tên Nhân dân tệ.
 
Quản lý lại mắc bệnh nghề nghiệp, quen miệng giục tôi và Đào Tử: “Đừng có lề mề như thế, mau làm việc đi!” Nói xong chính ông cũng cảm thấy ngôn ngữ công sở đem ra sử dụng ở đây có vẻ hơi sặc mùi ông trùm, bèn vội vàng sửa lại: “À, ý tôi là hai cô đừng ngẩn người ra nữa, mau bắt đầu trò chơi đi, sôi nổi lên nào!”
 
Đào Tử đang nức nở nghĩ về số tiền nhà chưa thu hồi nhưng ngoài mặt vẫn phải niềm nở tươi cười, thành ra nụ cười trông thật méo mó. Nó nói với Ninh Hiên: “Anh Trình, trò này chơi như thế này…” Nói xong hết các quy tắc của trò chơi một lượt nó còn không quên bổ sung thêm vài câu độc địa: “Ở trung tâm triển lãm của chúng tôi, tôi là người chơi trò này siêu nhất, chưa từng thua bao giờ; còn Tô Nhã là người chơi dở nhất, chưa thắng bao giờ. Hôm nay được chơi với hai nhân vật hàng đầu của chúng tôi, bảo đảm anh Trình sẽ thấy vui đã đời, quên hết ngày tháng cho xem!”
 
Tôi rất muốn lớn tiếng quát Đào Tử: Cô nương ơi mất mặt quá! Có ba tháng tiền nhà mà đã làm cô mất tinh thần ăn nói lung tung thế này à!
 
Ninh Hiên đưa mắt nhìn tôi. Trong ấn tượng của tôi, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào tôi.
 
Ánh mắt hắn lạnh lùng lãnh đạm, không mảy may chút gì gọi là gặp cố nhân.
 
Sự khinh bỉ xa lạ ấy khiến đầu óc tôi bắt đầu đau âm ỉ.
 
Ninh Hiên nói: “Được thôi! Nếu như cô và cô Tô vẫn giữ nguyên được phong độ thì tốt quá! Tôi vừa nghĩ ra một câu hỏi rất hay có thể hỏi cô Tô đây!”
 
Tôi nghe mà chết lặng, mập mờ hiểu ra hắn sẽ hỏi điều gì. Tôi ngẩng phắt đầu lên nhìn thẳng vào mắt hắn, ở đó đang lấp lánh một thứ ánh sáng long lanh khác thường nhưng cũng thật thâm sâu khó hiểu.
 
Đào Tử nói: “Nếu vậy xin chúc mừng anh trước, anh Trình ạ! Nhất định anh sẽ được thỏa nguyện!”
 
Thỉnh thoảng ông trời lại có sở thích ấy người chỉ khi đầy mình sẵn có chủ đích từ trước bất ngờ bại trận.
 
Thỉnh thoảng một đứa ngờ nghệch bất ngờ ra oai thì sức công phá lại không thể xem thường.
 
Hai việc trên thỉnh thoảng lại kết hợp cùng một lúc làm nên kỳ tích khiến Đào Tử ngã giập cằm: Ninh Hiên không thắng còn tôi lại không thua! Mặc dù tôi không phải người thắng cao điểm nhất nhưng Ninh Hiên lại là người thua bét gí.
 
Kết quả ván thứ nhất, Đào Tử thắng, quản lý, tôi, cô Ngải Phi kia ở giữa, Ninh Hiên thua.
 
Đào Tử trợn mắt líu lưỡi quay sang hỏi có phải tôi chơi ăn gian không. Tôi khẽ cười nhạo nó, nói nếu tôi mà có bản lĩnh chơi ăn gian thì đã thành bá chủ cái trò đổ súc sắc này lâu rồi cớ gì trước kia phải thua liên miên cho khổ!
 
Đào Tử mắng tôi không chơi ăn gian thì nói là không chơi ăn gian, sao phải lắm lời vô nghĩa thế!
 
Sau đó nó hăm hở tọc mạch hỏi Ninh Hiên: “Anh Trình, anh đã thua rồi vậy thì tôi hỏi anh nhé. Người phụ nữ anh yêu nhất trên đời này là ai?”
 
Tôi không khỏi thầm nghĩ: Hắn có dám nói là mình không? Mình có được coi là người phụ nữ hắn yêu nhất trên đời không? Hắn giờ hẳn đang hận mình lắm? Có hận hay không cũng không quan trọng, nhưng sao hắn lại đổi sang họ Trình? A, cũng không phải, thực ra vốn dĩ hắn phải mang họ Trình mà. Nếu nói như vậy, tại sao trước kia hắn lại mang họ Ninh? Ờ, phải ở ẩn mà. Cây to quá sợ có ngày hứng bão.
 
Càng nghĩ tôi càng đắm chìm vào mạch suy nghĩ lan man, bống nhiên nghe tiếng Ninh Hiên ngồi bên điềm nhiên nói: “Đây là câu hỏi không có câu trả lời. Tôi chọn bị phạt.”
 
Nghe câu trả lời của hắn, lòng tôi bỗng nhẹ nhõm hẳn.
 
Thà hắn không trả lời tôi còn thấy đỡ hơn phải nghe hắn nói ra tên người con gái khác không phải mình. Như thế ít ra tôi còn có chút an ủi là đã không bị tước đi ảo tưởng lén lút giấu kín trong lòng rằng tôi chính là người hắn yêu nhất.
 
Ninh Hiên uống một hơi cạn ly rượu phạt trước mặt rồi đợi Đào Tử sắp xếp hình phạt dành ình. Đào Tử rõ là đồ thượng đội hạ đạp, chê kẻ nghèo mến thằng giàu, nhìn người cho rau, nó cười tít mắt nịnh nọt Ninh Hiên: “Anh Trình, anh bị thua thế này đối với tôi thực sự là một bất ngờ lớn, lần sau chúng ta nhất định không được lặp lại chuyện này nữa, phải cho người khác thua mới đúng! Vì thế, để dọn đường cho chiến thắng quay lại, tôi nghĩ lần này chỉ cần phạt qua loa thôi. Anh uống thêm một ly rượu nữa là được!”
 
Tôi cực kỳ khinh miệt thái độ đối nhân xử thế của Đào Tử, lườm nó một cái cháy mắt.
 
Đào Tử coi như tôi không tồn tại, hoàn toàn không đếm xỉa đến mọi cảm xúc chủ quan hỉ nộ ái ố tôi phát ra, chỉ chăm chăm dồn hết tâm trí vào sự nghiệp lắc súc sắc.
 
Ván thứ hai, Đào Tử vẫn thắng. Tôi lại tiếp tục đạt được kỳ tích. Còn Ninh Hiên lại một lần nữa khiến bà địa chủ Đào Tử đã đặt kỳ vọng vào hắn ngã vỡ mắt kính.
 
Hắn lại thua.
 
Đào Tử đảo mắt qua mấy vòng. Tôi có thể thấy rõ trong mắt nó hiện lên hai chữ “nham hiểm”.
 
Đào Tử nói: “Anh Trình, anh lại thua rồi! Tôi không nể tình được nữa đâu! Mời anh hãy trả lời tôi, lần đầu tiên anh làm cái việc cáo biệt danh hiệu đồng nam là khi bao nhiêu tuổi?”
 
Tôi vô cùng bái phục Đào Tử ở một điểm: dù cho có là chuyện nhạy cảm, khó nói, tục tĩu đến đâu thì qua cái miệng của nó vẫn mang sắc thái chính đáng hiển nhiên như thường.
 
Nếu là tôi thì thà rằng tôi cắn lưỡi tự sát còn hơn là phải mở miệng ra hỏi những câu như thế này.
 
Ninh Hiên mỉm cười nói: “Tôi lại chọn phương án chịu phạt nặng!”
 
Đào Tử nghe xong liền bĩu môi: “Đúng là, câu trả lời lại giống hệt của Tô Nhã. Mất hứng quá.”
 
Ninh Hiên nghe vậy liền đưa mắt liếc nhanh qua tôi, rất nhanh, nhanh hơn cả một cái chớp mắt.
 
Đào Tử không hổ danh là mụ địa chủ Đào Tử Thanh thất đức. Nó nói: “Anh Trình, tôi hỏi trước anh hai câu. Anh đã nói là chịu phạt nặng thì nhất định phải phạt thật nặng, nặng đến bay hồn bạt vía nhé, thế mới đã chứ phải không?”
 
Ninh Hiên vẫn trơ tráo gật đầu phối hợp với nó: “Đúng thế.”
 
Đào Tử lại nói: “Anh Trình, có phải tối hôm nay bất kể tôi có đặt ra câu hỏi nào hay đưa ra yêu cầu khó đến mấy anh cũng không để bụng và bỏ qua hết chứ?”
 
Ninh Hiên lại gật đầu: “Đúng.”
 
Đào Tử gian xảo thoắt cái có được hai tầng bảo vệ, nó lập tức nói với Ninh Hiên: “Thế thì được, hình phạt của tôi như thế này: anh Trình, cô gái ngồi cạnh anh đây, đã được mệnh danh là đối tượng đáng được triển lãm nhất ở trung tâm triển lãm của chúng tôi - một bà cô ế ẩm khờ khạo, một thục nữ muộn màng đáng thương! Bình thường cô ấy thánh thiện lắm, nhất định không cho bất kỳ đồng nghiệp nam nào chạm vào dù chỉ là một sợi tóc. Hôm nay tôi muốn Trình đại hiệp thay trời hành đạo, thay mặt toàn thể nam giới ghẹo cô ả một phen, đập vỡ bộ mặt giả vờ đoan chính, tiết hạnh của cô ta ra!”
 
Tôi càng nghe càng nặng đầu, những câu tụng kinh của nó làm hệ thống thần kinh trong não tôi giật lên giật xuống, đau dữ dội. Ninh Hiên cũng sốt ruột nhếch miệng hỏi: “Rốt cuộc cô Đào định phạt tôi làm việc gì đây?”
 
Đào Tử cười ranh mãnh, vô liêm sỉ nói: “Ha ha, việc này, thực ra, ha ha, rất đơn giản! Hình phạt chính là: anh hãy hôn Tô Nhã một cái! Phải hôn lên môi nhé! Cảm ơn!”
 
Tôi đứng tim!
 
Đào Tử ơi là Đào Tử, không thể không nói, nó đúng là… chị em tốt của tôi! Thật quá biết nghĩ cho tôi đấy! Thế quái nào nó lại vô tình mò ra được vì ai mà chị đây sống trong cảnh chăn đơn gối chiếc bao nhiêu năm qua!
 
Nhưng nghĩ lại thì thấy việc này không phải đạo cho lắm. Hôn tôi lại là hình phạt đối với con người này ư…
 
Quản lý ngồi bên cạnh bỗng đập bàn quát: “Đào Tử Thanh, cô đúng là ngông cuồng càn quấy! Sao lại có ý nghĩ điên rồ như thế được!” Lời lẽ mới đanh thép làm sao, ai ngờ câu tiếp theo ông lại đổi ngay giọng: “May mà tối nay chúng ta không cần kiêng kỵ gì cả, ha ha! Đúng thế chứ, Trình tiên sinh, ha ha!”
 
Bây giờ trước mắt tôi không phải là một quản lý nghiêm nghị đường hoàng của trung tâm triển lãm nữa mà là một con cáo già gian ác đội lốt người!
 
Ninh Hiên quay sang tôi cười nhạt, khuôn mặt hắn như đang tỏa ra một thứ ánh sáng lấp lánh huyền ảo đầy mê hoặc. Nhìn khóe miệng hắn đang nhếch lên mà tôi không thể chế ngự nổi ánh mắt mình hóa ngây dại.
 
Hắn cười mà như không, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua tôi, khẽ rướn người, tưởng chừng như rất đột ngột nhưng thực ra đều nằm trong dự liệu của tôi, đầu hắn hơi sáp đến, đôi môi sượt qua môi tôi, nhẹ nhàng không một tiếng động, không mang hơi ấm và rất nhanh.
 
Ánh mắt chúng tôi giao nhau trong tích tắc. Tôi chỉ cảm thấy mắt hắn sáng lạ thường, rồi chưa kịp lóa mắt thì hắn đã quay đi, ngẩng đầu lên ngồi yên vị.
 
Tôi thấy tim mình như ngừng đập, toàn bộ máu trong người như cũng ngừng lưu thông, mạch không còn đập nữa. Khắp người tôi, chỉ còn lại đôi môi vừa bị môi Ninh Hiên sượt qua là còn cảm giác.
 
Mặc dù hắn và tôi tiếp xúc chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi vậy thôi nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng, đôi môi hắn thật mềm mại biết bao, vẫn như năm xưa.
 
Nhưng khác ở chỗ, năm đó môi hắn không lạnh ngắt như bây giờ. Trước đây môi hắn lúc nào cũng nóng rực như lửa cháy. Mỗi lần hắn thiêu đốt môi tôi đều rất lâu, hai đôi môi xoắn xuýt lấy nhau, dù cho ngạt thở đến nơi vẫn không muốn buông ra.
 
Nhưng bây giờ, hắn chỉ sượt qua trong nháy mắt, không kịp để lại cho tôi dù chỉ một vết tích, khiến tôi ngơ ngẩn đem hương vị ngọt ngào trong ký ức xưa khắc sâu thêm nỗi đau hiện tại.
 
Bên tai tôi vang lên giọng nói lạnh lùng của Ninh Hiên: “Xin lỗi cô Tô, tôi không có ý mạo phạm, chỉ là thua nên đành chịu phạt thôi!”
( Mem nào muốn xem bài thơ: The most distant way in the world của Tagore thì vào link này xem nha: daydaydreamer.wordpress /2012/02/18/the-most-distant-way-in-th...)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Vẫn mơ về em