Vẫn mơ về em


55. Ai là bóng ma của ai
Trong bóng tối, hắn ôm lấy tôi, ra sức gặm nhấm môi tôi bằng một thứ năng lượng thôi thúc.
 
Tôi cũng ra sức đón nhận.
 
Hắn vừa hôn vừa hổn hển hỏi: “Có tắm không?”
 
Tôi vừa hôn vừa hổn hển đáp: “Chúng mình tắm chung!”
 
Hắn thô bạo cởi bỏ quấn áo tôi, khàn giọng nói: “Em nói đùa!”
 
Tôi cũng hung hăng cởi áo hắn, thầm thì: “Em nói nghiêm túc đấy!”
 
Từng câu từng chữ, giống hệt với những gì chúng tôi nói với nhau trong đêm bên bờ biển năm ấy…
 
Tôi và Ninh Hiên ôm nhau nằm trên giường, ánh mắt quấn lấy nhau như có hàng trăm hàng vạn lời muốn nói nhưng cuối cùng đều như có linh tính mà cùng im lặng.
 
Chúng tôi biết, cả hai đều muốn nói với nhau cùng một câu: Em nhớ anh, và cả, anh yêu em.
 
Tôi đưa tay sờ lên má Ninh Hiên, đầu ngón tay khe khẽ chuyển động, bàn tay thận trọng vuốt ve khắp khuôn mặt hắn, trong lòng là tình yêu say đắm, mê mẫn vô tận.
 
Cánh tay hắn vòng ra sau, nhịp nhàng xoa lưng tôi. Ánh mắt hắn nóng bỏng nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng. Hắn nhìn tôi nói: “Hình như anh đang nằm mơ. Anh rất sợ mình đang mơ.”
 
Sống mũi tôi cay cay, khóe mắt chưa kịp khô lại ướt thêm lần nữa. Sụt sịt mấy cái, tôi hỏi Ninh Hiên: “Sao anh lại xuất hiện ở đó?” Ý tôi nói đến đoạn đường chỗ tôi vừa ngồi khóc.
 
Hắn đưa tay còn lại lên nắm chặt bàn tay tôi đang đặt trên má hắn, nhìn vào mắt tôi, thầm thì: “Anh bị em làm cho hồn bay phách lạc. Anh đứng cả buổi chiều nhìn ảnh em, trái tim như bị dao đâm, rất đau, rất buồn, rất muốn khóc một trận thật to, rất muốn say khướt một bữa, rất muốn nắm lấy vai em gào hỏi, tất cả những chuyện này là sao! Khi em lên xe của anh ta, anh như bị trúng tà, không thể làm chủ được mình vội vàng bám theo hai người, nhìn em và anh ta ăn tối, nhìn em và anh ta ra về, đến khi thấy anh ta đưa em về ngôi nhà không phải là nhà em, lưỡi dao đã cắm vào tim anh từ lúc trước bắt đầu xoáy mạnh, thọc sâu hơn nữa vào xương thịt anh! Anh đã từng nghĩ nếu em muốn rời xa anh, anh vẫn có thể chịu được; nhưng Tô Nhã, thực tế là anh không thể!”
 
Tôi khóc không thành tiếng, khóe mắt hắn cũng đỏ au. Hắn đưa mấy ngón tay của tôi lên miệng cắn mạnh. Rất đau. Nhưng tôi biềt, nỗi đau trong tim hắn và nỗi đau trong tim tôi còn nặng nề hơn thế này gấp nhiều lần.
 
Tôi vốn cho rằng Ninh Hiên là bóng ma trong lòng tôi, làm tôi không sao quên được, càng cố quên lại càng chìm sâu hơn vào tâm hồn bị ma ám đó. Bây giờ cuối cùng tôi đã biết, tôi cũng chính là bóng ma trong lòng hắn, bóng ma tội lỗi đã bao lần làm tổn thương hắn, bao lần làm hắn thất vọng nhưng vẫn không nỡ từ bỏ.
 
Hắn nhả mấy ngón tay tôi ra. Đầu ngón tay tê dại còn hằn rõ vết răng hắn. Hắn lại nâng niu bàn tay tôi, vẻ như đang hối hận vì vừa cắn tôi hơi mạnh. Tôi vội vàng lắc đầu nói với hắn: “Không sao, không sao. Em không đau. Thực ra lúc nãy ăn tối xong em có đi vệ sinh nhưng quên chưa rửa tay, xem ra anh phải chịu thiệt thòi rồi!” Hắn không nhịn được phì cười, làm những giọt lệ trong khóe mắt nối tiếp nhau trào ra.
 
Khuôn mặt hắn thấp thoáng một nụ cười tròn vẹn, những giọt nước mắt long lanh trong khóe mắt khẽ lấp lánh dưới ánh trăng. Trong khoảnh khắc nụ cười và nước mắt đan xen, dường như vẻ tuấn tú của hắn có gì đó không thật. Hắn đẹp đến mê hồn khiến tôi mê mẩn không sao rời mắt nổi.
 
Hắn nhìn tôi dịu dàng nói: “Không sao, ban tối anh đi vệ sinh cũng chưa đánh răng lau miệng, thế là hòa!”
 
Tôi cũng không nhịn được mà bật cười. Ánh mắt hắn nhìn tôi dần trở nên tha thiết hơn. Hắn nói: “Tô Nhã, anh rất sợ là em sẽ đi cùng anh ta thật! Trưa nay, khi nhìn thấy ảnh của em, toàn thân anh như bị bóp nghẹt, đầu óc choáng váng, tê liệt, không suy nghĩ nổi gì, trái tim cũng đau đền trống rỗng! Anh cảm giác trong nháy mắt tất cả mọi thứ xung quanh đều trở nên tăm tối mịt mù, không còn chút màu sắc nào khác! Nhưng khi em chạy khỏi chỗ anh ta, chạy đến con đường đó ngồi khóc gọi tên anh, anh cảm thấy trái tim mình lại đong đầy, mọi thứ xung quanh anh lại hồi sinh tươi mới!”
 
Hắn cúi đầu xuống hôn tôi, lúc hai làn môi chạm nhau, hắn thủ thỉ: “Tô Nhã, mọi thứ anh đều có thể không cần, anh chỉ muốn yêu em thôi. Hứa với anh, không bỏ rơi anh nữa, được không?”
 
Tôi ôm chặt cổ hắn, nhắm mắt lại, nước mắt thi nhau trào ra. Tôi nói trong nước mắt: “Ninh Hiên, em xin lỗi!”
 
“Anh không cần em nói xin lỗi! Anh chỉ cần em nói không rời xa anh! Tô Nhã em nói đi, coi như anh cầu xin em đấy, nói em sẽ không rời xa anh nữa!”
 
Ninh Hiên như con thú nhỏ bị thương đang nức nở than khóc, trái tim tôi tan vỡ thành trăm ngàn mảnh. Tôi không còn lý trí để suy nghĩ đến cái gọi là hậu quả, không còn kiên định để kháng cự vẻ mê hoặc của hắn, cũng không còn hơi sức để lẫn trốn tình yêu đáng thương mà vô tội này. Giây phút này, trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ: Tôi muốn yêu hắn! Tôi cũng muốn được hắn yêu!
 
Tôi nói với hắn trong nước mắt, tôi đồng ý với hắn, đồng ý với hắn.
 
Tôi biết hậu quả của những lời nói phóng túng này nhất định sẽ rất nghiêm trọng, những ngày tháng sau có thể tôi sẽ phải chịu đựng rất nhiều rất nhiều nữa, nhưng trước lời cầu khẩn như có bùa mê của hắn, quả thật tôi không còn sức lực đâu để cự tuyệt.
 
Dù biết rõ ràng trước mắt là vực sâu thăm thẳm nhưng tôi vẫn chọn cách nhắm mắt lao xuống không chút do dự, thịt nát xương tan cũng cam lòng không hối hận.
 
Không nhớ tôi đã nghe được câu này từ đâu:
 
Tình yêu như một ly rượu kịch độc, dù biết rõ nếu uống vào sẽ chết đau đớn, nhưng vì người con trai trong lòng mình, có biết bao cô gái si tình vẫn mỉm cười uống cạn.
 
Ninh Hiên, Ninh Hiên. Vì anh, em cũng cam tâm tình nguyện uống cạn ly rượu độc của tình yêu đôi ta.
 
Tờ mờ sáng, hai chúng tôi đều đã tỉnh, nhìn đồng hồ thấy còn lâu mới đến giờ đi làm. Ninh Hiên vòng tay xuống gáy tôi, tôi nằm gọn trong lòng hắn.
 
Dễ chịu biết bao. Tôi không khỏi lâng lâng ngây ngất. Hắn đưa tay lên vuốt ve vai tôi.
 
Tôi nói với hắn bằng giọng ngái ngủ buổi sớm: “Sờ mó lung tung, háo sắc!”
 
Bàn tay hắn càng dùng lực mạnh hơn, hắn áp miệng vào tai tôi thầm thì: “Anh biết là vai em rất thích tay anh đấy! Anh còn biết cả em cũng thích nữa!”
 
Tôi đỏ mặt, vỗ yêu lên ngực hắn, lớn tiếng mắng mỏ: “Đáng ghét!”; hắn cười khúc khích, ngực rung lên bần bật, rồi nắm lấy tay tôi đưa lên miệng nhẹ nhàng hôn.
 
Tôi nhìn hắn, không kìm được hỏi: “Anh… anh và Ngải Phi sắp đính hôn thật à?” Nói những câu này ra, trong lòng tôi cuộn dâng bao nỗi thấp thỏm bất an.
 
Ninh Hiên tủm tỉm cười, nhìn tôi nói từng từ rành rọt: “Không. Anh định chọc tức em thôi.”
 
Tôi thở phào, lại không ngăn nổi bàn tay đấm vào ngực hắn kèm theo hai tiếng: “Đáng ghét!”“Bao nhiêu năm rồi, anh vẫn không tiến bộ thêm chút nào! Trước sau cũng chỉ có một chiêu đó để trị em! Ngày xưa anh đã nói không dùng cách này làm tổn thương em nữa cơ mà, nói mà không giữ lời!”
 
Hắm nắm chặt tay tôi, nhìn tôi đắm đuối, nụ cười trên mặt dần ẩn đi: “Anh xin lỗi, Tô Nhã, anh xin lỗi. Thực sự anh không nghĩ ra cách nào khác để em chú ý đến anh nhiều hơn. Thế còn em? Em sẽ kết hôn với Trác Hạo à?” Tôi nhìn thấy nỗi lo lắng bất an trong đáy mắt hắn.
 
Tôi bất giác xót xa cho Ninh Hiên: “Em đang nằm trên giường của anh thế này rồi; hai chúng ta đã cùng nằm trên giường của anh thế này rồi; anh thử nói xem em còn lấy anh ấy được không?”
 
Ninh Hiên lại bật cười, thỏa mãn và vui sướng như một đứa trẻ được cho viên kẹo đã ao ước từ lâu. Tôi trông thấy vậy lại muốn khóc.
 
Niềm vui đến với hắn hóa ra đơn giản là vậy, chỉ cần tôi gật đầu và cười với hắn, lập tức hắn sẽ vui vẻ và thỏa mãn ngay được.
 
Hắn cúi xuống hôn tôi, tôi vừa đáp trả vừa nghĩ đến một chuyện khác, bèn lập tức trở mặt, đẩy hắn ra, hậm hực hỏi: “Tại sao anh lúc nào cũng hôn Ngải Phi? Sao cứ phải hôn nhau thắm thiết như thật thế? Kích động em một lần chưa đủ sao mà còn thêm lần nữa! Tại sao… ưm…”
 
Câu cuối cùng của tôi chưa kịp thốt ra đã bị nụ hôn dịu dàng của Ninh Hiên nuốt trọn.
56. Xin nghỉ sáng đi
Hôn qua hôn lại được một hồi, Ninh Hiên bắt đầu phản kích. Hắn vừa điên cuồng hôn tôi vừa hậm hực nói: “Thế còn em? Tại sao em làm bạn gái Trác Hạo? Tại sao em chụp ảnh cưới với anh ta? Tại sao em không thèm để tâm đến anh? Tại sao em rời bỏ anh? Tại sao em dằn vặt anh như thế? Tại sao em giả vờ không yêu anh?”
 
Trút hết mọi bất mãn bằng một tráng câu hỏi “tại sao” xong, hắn dừng lại, thở hổn hển rồi lại nói tiếp, lần này, giọng điệu chất vấn vừa rồi bỗng chuyển sang bất lực: “Tô Nhã. Nói cho anh biết, tại sao anh lại không thể quên được em? Tại sao anh không thể không có em? Tại sao anh mới nghe tin em ở đây đã vội vội vàng vàng đến tìm em ngay? Tại sao anh chỉ muốn yêu mình anh? Tô Nhã, em nghe cho rõ này: Anh yêu em!”
 
Ninh Hiên nói xong, trên khuôn mặt đã tổng hòa bao nỗi bất lực và khổ đau, trầm luân và bi thương, như một kẻ nghiện ma túy, biết rõ là phải cai nghiện, biết rõ là phải kiềm chế bản thân, nhưng khi cơn nghiện phát tác lại chẳng còn sức lực đâu, chỉ càng tiếp tục lún sâu hơn.
 
Tôi ôm chặt Ninh Hiên, nói với hắn tôi đã nghe thấy rồi, nghe rõ tất cả rồi. Tôi nghe được trái tim hắn đang nói yêu tôi và trái tim tôi cũng muốn nói tôi yêu hắn.
 
Bỗng nhiên tôi chộp được một thông tin quan trọng trong những câu nói vừa rồi của Ninh Hiên. Tôi hỏi hắn: “Anh vừa nói, anh vừa nghe tin em ở đây liền vội vàng đến tìm em ngay. Ninh Hiên, anh đã biết trước em ở thành phố B nên mới về đây vì em? Anh… vì em nên mới nhận lời tổ chức triển lãm ở trung tâm bọn em phải không?”
 
Ninh Hiên gật đầu. Bao ngạc nhiên sửng sốt vẫn kìm nén trong tôi như nổ tung, nổ tung thành không biết bao nhiêu hạnh phúc chan chứa và tự hào âm thầm. Tôi hỏi hắn: “Nhưng, làm sao anh biết được?”
 
Hắn kề trán hắn lên trán tôi, thở dài rồi nói: “Anh đã gặp Tiêu Tiêu.”
 
Tôi giật mình: “Tiêu Tiêu? Anh gặp nó a? Nhưng em nhớ là anh và nó ở hai thành phố khác nhau mà!”
 
Ninh Hiên hứ lên một tiếng: “Em còn biết anh ở thành phố nào cơ à?”
 
Tôi ấm ức xin xỏ hắn: “Anh đừng… nói những lời như thế nữa có được không?”
 
Ninh Hiên lại thở dài bất lực. Hắn nói: “Có lần công ty tổ chức một sự kiện ở thành phố của Tiêu Tiêu, trưng bày các thiết kế của anh nên anh cũng đến đó. Chồng Tiêu Tiêu đến đặt một mặt dây chuyền để tặng cô ấy. Ban đầu anh không biết người đó là chồng Tiêu Tiêu; anh ta cũng không biết anh trước kia tên là Ninh Hiên và là bạn cũ của vợ mình. Ngày hôm sau người đàn ông đó mang mặt dây chuyền đến tìm anh, hỏi anh có thể khắc tên hai vợ chồng họ lên đó không. Đến lúc đó anh mới biết thì ra Tiêu Tiêu cũng ở nước M.”
 
Hắn nói đến đây thì dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ treo tường rồi lại cúi đầu nhìn tôi: “Em sắp muộn làm rồi!”
 
Tôi ôm cánh tay hắn nói: “Không phải lo chuyện muộn làm hay không, anh nói tiếp đi. Dù sao dạo này em cũng hay nghỉ ốm, lát nữa có đến muộn thì em bảo do thấy khó chịu trong người, quản lý sẽ không trách cứ gì đâu, ông ấy vẫn bảo em là nhân viên giỏi mà. Muộn làm không quan trọng, anh kể tiếp đi!”
 
Ninh Hiên nhíu mày nhìn tôi đầy yêu thương. Hắn vuốt má tôi, nói giọng đầy xót xa: “Sau này tất cả bệnh tật của em để một mình anh gánh chịu, em không được ốm nữa; em ốm làm chỗ này của anh đau lắm!”
 
Nói rồi hắn đặt bàn tay tôi lên ngực trái của hắn. Ở đó tim hắn đang đập thình thịch, mạnh như thể tiếng trống bị yểm bùa, mỗi tiếng trống vang lên dội thẳng vào trái tim lẫn hồn phách tôi, gây chấn động dữ dội.
 
Tôi cũng cầm tay hắn đặt lên ngực mình. Tôi nói: “Anh có thấy không? Nếu như anh ốm, chỗ này của em cũng sẽ rất đau?”
 
Hắn nhìn tôi không chớp mắt, ánh mắt dần trở nên mờ ám, giọng khàn khàn lại rất gợi cảm: “Ừ… anh thấy rồi… Nhã Nhã… sáng nay… xin nghỉ ốm đi!”
 
Sau một hồi quấn quýt thì đi làm muộn là chuyện chắc chắn, tôi dứt khoát nằm dài trên giường, vô sỉ mở điện thoại nhắn tin cho Đào Tử nhờ nó xin hộ tôi nghỉ nửa ngày vì “thấy trong người không được khỏe”. Đúng lúc đó lại có tin nhắn của Trác Hạo, tôi đọc lướt qua, là mấy câu hỏi han bình thường, sợ Ninh Hiên biết sẽ không vui nên tôi vội vàng tắt luôn điện thoại.
 
Tắt điện thoại xong, tôi quay sang hỏi Ninh Hiên: “Anh không báo với công ty một tiếng à?”Ninh Hiên mang vẻ mặt lười nhác sau khi đã thỏa mãn, ung dung tự đắc nói: “Không cần. Anh tự quyết là xong.”
 
Tôi hứ một tiếng rồi tiếp tục quay trở lại chủ đề khi nãy, tôi hỏi: “Anh biết người đó là chồng của Tiêu Tiêu rồi sau đó thế nào?”
 
Hắn lại kéo tôi vào lòng, xoa nhẹ vai tôi và nói: “Anh tìm được Tiêu Tiêu, hỏi cô ấy sao năm đó em rời bỏ anh; Tiêu Tiêu nói cô ấy không biết nhưng có thể khẳng định là em có nỗi khổ tâm riêng. Cô ấy nói cho anh biết em đang ở thành phố B, mấy năm nay em sống rất vất vả và rất không vui. Cô ấy nói nếu có thể thì rất muốn hai người có tình sẽ thành đôi.”
 
Tôi sực nhớ đến cuộc điện thoại hôm qua của Tiêu Tiêu, lúc đầu nó rất phấn khởi nhưng sau khi nghe tôi nói sẽ kết hôn với Trác Hạo thì bỗng chốc lại trở nên trầm ngâm. Nó dường như vô cùng kinh ngạc, mãi lúc lâu không nói nổi lời nào, đến lúc mở được miệng thì lại bảo tôi “dù cậu chọn ai đi nữa”. Khi ấy tôi thấy đó chỉ là một câu nói vô cùng bình thường, nhưng giờ nghĩ lại mới biết hóa ra nó còn ẩn chứa một hàm ý sâu xa.
 
Tôi hỏi Ninh Hiên: “Thế có nghĩa anh đến thành phố B này mục đích chính là để tìm em phải không?”Ninh Hiên gật đầu. Tôi không kìm nổi cấu hắn một cái, “Thế mà lúc chơi trò nói thật anh vẫn hôn Ngải Phi được! Lại còn nói với em là không ăn lại cỏ đã nhai gì gì đó nữa! Anh xấu quá đi mất!”
 
Ninh Hiên nhe răng kêu lên một tiếng rồi giữ tay tôi lại, cúi xuống hôn tôi. Nụ hôn nóng bỏng ngây ngất qua đi, hắn dứt khỏi môi tôi, nhìn tôi, chậm rãi nhấn mạnh từng câu từng chữ, hỏi: “Nhã Nhã, tại sao năm đó lại rời bỏ anh?” Nói đến hai từ “rời bỏ”, đáy mắt chân mày hắn, thậm chí là cả giọng nói đều toát lên nỗi đau khổ và hoang mang vô cùng.
 
Tôi cũng nhìn hắn, chậm rãi nhấn mạnh từng câu từng chữ cầu xin: “Ninh Hiên, đừng nói chuyện trước kia có được không? Chúng ta cứ thế này, ngày nào có thể ở bên nhau thì cứ ở bên nhau thôi có được không?”
 
Ánh mắt hắn bỗng trở nên điên loạn: “Cái gì mà ngày nào có thể ở bên nhau thì cứ ở bên nhau? Tại sao hả Tô Nhã? Rốt cuộc em có nỗi khổ tâm gì mà không thể nói cùng anh?”
 
Tôi bật khóc, cầu xin hắn đừng hỏi gì cả. Nước mắt tuôn xối xả, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. Thấy tôi nức nở như tắc thở đến nơi, Ninh Hiên cũng phát hoảng, vội vàng ôm chặt lấy tôi vỗ về: “Đừng khóc! Anh không hỏi nữa! Nhã Nhã, đừng khóc! Đừng khóc!”
 
Tôi gục đầu vào ngực hắn, nhắm chặt mắt, nằm yên.
 
Lòng không khỏi rầu rĩ nghĩ: Ninh Hiên, cả hai chúng ta đều là những kẻ ngốc. Cả hai đều không biết được rốt cuộc ai ngốc hơn ai, những kẻ ngốc đáng thương mê muội vì tình yêu.
 
Đến trưa Ninh Hiên đưa tôi về nhà thay quần áo. Không cần tôi chỉ đường, hắn vẫn có thể quen đường thuộc lối lái thẳng một mạch đến nhà tôi. Tôi cảm thấy chút kỳ quái, nghĩ một chút liền hiểu ra. Tôi hỏi hắn: “Anh đã lén bám theo em về nhà phải không?”
 
“Không chỉ có thế,” hắn nhìn tôi nói: “Không chỉ lén theo em về nhà, mà còn lén đứng dưới nhà, vừa hút thuốc rất lâu vừa ngẩng đầu nhìn lên trên, đoán xem em đang ở phía sau ô cửa nào, đang làm gì, có vui không, có nhớ đến anh không!”
 
Mắt tôi bất giác lại ươn ướt, tôi vùi đầu vào ngực hắn rủ rỉ: “Phía sau ô cửa sổ buổi tối thường không sáng đèn trên tầng 12 đó chính là em; tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm sao. Em đúng là ngốc quá, sao chỉ nhìn lên trên, nếu như cúi xuống nhìn thì có phải đã thấy anh rồi không; em cũng thường không vui, vì em sợ anh quên em mất rồi!”
 
Ninh Hiên cúi đầu, tìm đến môi tôi…
 
Lên nhà thay đồ xong, tôi cùng Ninh Hiên tìm một quán nhỏ vội váng ăn qua loa bữa trưa. Bước ra khỏi quán ăn, Ninh Hiên kéo tôi lại, nhìn tôi chằm chằm, trầm giọng nói: “Em định khi nào sẽ nói rõ với Trác Hạo?”
 
Tôi hơi rối trí, cắn môi không nói gì. Lại phải làm tổn thương một người nữa, tôi đúng là tai họa. Một mối tai họa rõ ràng chẳng phải tuyệt sắc giai nhân gì mà lại có thể làm lỡ dở hạnh phúc của người ta.
 
Ninh Hiên thấy tôi câm như hến liền sốt ruột nói: “Chiều nay tan làm thì nói luôn với anh ta đi!” Để tôi nghe lời, hắn còn không thương tiếc bồi thêm một câu chân lý: “Người ta chẳng nói thà đau một lần rồi thôi, đừng để nỗi đau thêm dài là gì? Chuyện này nói ra càng sớm thì càng tốt cho cả ba!”
 
Tôi ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, lập tức bị hắn thuyết phục, gật đầu đồng ý trong tối nay sẽ cắt đứt hết mọi rắc rối với Trác Hạo.
 
Ninh Hiên gửi xe vào một bãi đỗ xe gần đó, kiên quyết đòi đi xe buýt cùng tôi.
 
Xuống xe rồi, trước khi chia tay, tôi hỏi hắn: “Anh đến công ty thế nào?”
 
Hắn nói: “Gọi taxi.”
 
Tôi lại hỏi: “Thế còn xe của anh?”
 
Hắn nói: “Anh bắt taxi đến bãi xe chỗ mình vừa ăn trưa để lấy xe chứ không phải bắt taxi đi làm.”
 
Tôi ngây người hỏi tiếp: “Sau đó?”
 
Hắn vẫn thản nhiên đáp: “Sau đó đương nhiên sẽ lái xe của mình đến công ty làm việc.”
 
Tôi: “…”
 
Không còn gì để nói.
 
Thế này đúng là, chẳng ra là sao cả…
 
Tôi quay người toan bước đi, bỗng bị Ninh Hiên kéo lại: “Tối nay anh đứng dưới nhà đợi em nhé!” Tôi phải gật đầu hứa, hắn mới từ từ buông tay tôi ra.
 
Đến trung tâm triển lãm, Đào Tử chạy ngay đến cạnh tôi đánh hơi như một con linh cẩu. Nó dài giọng gọi tôi: “Tô Nhã, mình ngửi thấy mùi đàn ông trên người cậu đấy! Đừng có nói là dạo này hoóc môn nam tiết ra quá nhiều nhé! Mau khai ra! Sáng nay không đi làm có phải do tối qua bận cải tiến “tình bạn vĩ đại” cùng người nào rồi phải không?”
 
Tôi hơi chột dạ, hung hăng đẩy ngay bản mặt treo gương bát quái của nó sang một bên, thu hết ngôn từ chính kinh kết hợp với giọng điệu đạo mạo chân chính, nói: “Đào Tử, cậu buồn cười quá đấy!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Vẫn mơ về em