Vẫn mơ về em


63. Bí mật của năm đó
Ngày hôm đó, tôi chỉ muốn chết quách đi cho rảnh nợ. Thế mà những điều cay nghiệt đó đâu đã hết, ông ta vẫn tiếp tục những lời độc địa của mình: “Tôi yêu con trai tôi, đây là thứ tình yêu xuất phát từ máu mủ ruột rà. Tôi sẽ dồn hết sức và khả năng của mình để bảo vệ nó, cho nó một cuộc sống tốt nhất. Tôi tin là con trai tôi cũng yêu tôi như vậy. Cô giáo Tô, cô hãy nghĩ về bố mình. Cô có thể vừa đứng nhìn bố ruột của mình vào tù và yêu đương hẹn hò với con trai của kẻ đã tống bố mình vào tù được không? Hơn nữa chính cô cũng là người khiến bạn trai mình thân bại danh liệt, đoạn tuyệt tình cha con, tất cả đều do cô gây nên! Cô có dám không?”
 
Cô có dám không?
 
Ba tiếng này vang lên như một cơn ác mộng mà nhiều năm sau vẫn tiếp tục vang vọng bên tai tôi, kéo tôi giật mình tỉnh khỏi cơn mơ, làm trái tim tôi như bị cắt nát thành nhiều mảnh, khiến nước mắt tuôn đầm đìa khuôn mặt tôi.
 
Cô dám không?
 
Cô dám không?
 
Đúng vậy, đúng vậy.
 
Tôi không dám, tôi không thể!
 
Các thầy cô trong trường Trung học số 1 vẫn đồn Ninh Hiên xuất thân gia thế phi phàm. Bốn chữ gia thế phi phàm này quả đúng với hắn.
 
Sáu năm trước, Trình Viễn Thiên là phó chủ tịch của tỉnh, sáu năm sau, ông ta đã là chủ tịch tỉnh từ lâu rồi. Ông ta là bố của Ninh Hiên, vì thế Ninh Hiên còn có một tên nữa là Trình Hải. Thực ra đây mới là tên thật của hắn.
 
Ninh Hiên hỏi tôi những bức ảnh đó chụp gì?
 
Tôi nói cho hắn biết, những bức ảnh đó được chụp ở khu rừng nhỏ trong công viên gần trường, chụp lại cảnh hôn nhau nóng bỏng của chúng tôi và toàn bộ quá trình tôi dùng tay giúp hắn “phóng máy bay”.
 
Ninh Hiên lặng nhìn tôi một lúc lâu, rồi kéo mạnh tôi vào lòng, ôm thật chặt, giọng hắn khàn khàn thì thầm: “Nhã Nhã, em ngốc quá! Tại sao phải một mình chịu đựng như vậy!”
 
Tôi tựa vào ngực hắn, khóe miệng nhếch lên. Đến tôi cũng không biết rốt cuộc mình đang cười hay đang khóc nữa.
 
Tại sao lại ngốc nghếch như thế! Tại vì tình yêu. Nam nữ trên đời một khi đã yêu thì có mấy ai không trở nên ngốc nghếch đâu.
 
Chúng tôi cùng suy nghĩ xem ai là người chụp những bức ảnh đó, phán đoán xem rốt cuộc có những ai là người ái mộ Ninh Hiên.
 
Tôi nói: “Em vẫn luôn cảm giác người này chính là Điền Uyển Nhi. Nếu không có em xuất hiện thì có khi cô ta đã được ở bên anh rồi. Em nghĩ chắc chắn năm đó cô ta đã rất ghen tị và căm hận em.”
 
Ninh Hiên trầm ngâm một lát rồi nói: “Thảo nào lần đầu tiên chúng ta gặp nhau khi anh vừa về nước, em đã hỏi anh Điền Uyển Nhi thế nào rồi, hóa ra là liên quan đến chuyện này!” Hắn dừng lại một lát, đôi lông mày biểu lộ sự hoài nghi, nói tiếp: “Sau khi ra nước ngoài, chỉ có hai năm đầu tiên là Điền Uyển Nhi thường hay tìm đến anh nhưng anh cũng chẳng quan tâm đến cô ta. Sau đó có thể cô ta tự thấy chán nên không thấy đến tìm anh nữa. Về sau cô ta chuyển đến thành phố nào anh cũng không biết. Anh chưa bao giờ cho cô ta bất kỳ hy vọng mập mờ nào nhưng cũng không ngờ cô ta lại có những suy nghĩ và hành động cực đoan như vậy. Phụ nữ mà đã cố chấp thì quả là đáng sợ.”
 
Ninh Hiên nói phụ nữ mà đã cố chấp thì đúng là đáng sợ, đáng sợ ở tinh thần kiên cường bất khuất không thể lay chuyển được. Hắn nói tôi và Điền Uyển Nhi đều là những người phụ nữ cố chấp. Nhưng hai chúng tôi hoàn toàn không giống nhau. Hắn nói Điền Uyển Nhi cố chấp theo kiểu khi đã yêu một người thì chỉ muốn chiếm hữu người đó bằng được còn tôi cố chấp theo kiểu khi đã yêu một người thì lại chỉ muốn người đó được hạnh phúc.
 
Những lời Ninh Hiên nói làm tôi cảm động không nói nên lời. Thì ra, trong trái tim hắn, bất luận tôi có thế nào, có làm gì thì hắn cũng tìm được những lý lẽ đẹp đẽ đánh bóng cho tôi.
 
Tôi xúc động nói: “Qua bao năm rồi. Điền Uyển Nhi cũng không ở bên anh, nên em nghĩ hay em và anh vẫn có cơ hội làm lại từ đầu, hoặc những suy nghĩ cố chấp trong lòng Điền Uyển Nhi đã tan biến rồi. Vì thế, Ninh Hiên, anh biết không, thực ra vào một buổi sáng nào đó em đã hạ quyết tâm tìm đến anh, cho dù anh có chỉ trích mắng mỏ cay độc, có xua đuổi, có châm chọc cạnh khóe thế nào cũng được, lòng em đã hạ quyết tâm muốn được làm lại từ đầu cùng anh. Nhưng đúng vào buổi sáng hôm đó, hy vọng vừa mới được thắp sáng thì bố anh điện thoại đến.”
 
Sáng hôm đó tôi đã định lấy hết dũng khí đến tìm Ninh Hiên.
 
Tôi đã chuẩn bị tinh thần ứng phó với mọi khả năng sẽ xảy ra, tốt thì được chấp nhận xấu thì bị cự tuyệt, tất cả đã sẵn sàng.
 
Tôi cảm thấy mình như được tái sinh một lần nữa, tràn đầy sức sống.
 
Sau đó đột nhiên điện thoại của tôi đổ chuông. Tâm trạng tôi đang vui nên cũng cảm thấy tiếng chuông điện thoại vui tai hơn thường ngày.
 
Tôi nghe điện thoại, vui vẻ chào hỏi lịch sự với một số điện thoại lạ: “Xin chào, tôi là Tô Nhã, xin hỏi ai đấy ạ?”
 
Người đó chỉ thản nhiên đáp lại hai tiếng: “Là tôi.”
 
Chỉ hai tiếng này thôi cũng đủ để quăng tôi từ trên đỉnh núi hạnh phúc xuống vực thẳm đau khổ và sợ hãi.
 
Tôi hỏi người đó: “Sao ông biết được số điện thoại của tôi?”
 
Đáp lại vẫn là câu trả lời rất thân thiện: “Điều tra qua một chút là được.”
 
Tôi chỉ biết cười khổ. Người ta chỉ cần điều tra “qua” một chút thôi thì trăm phương ngàn kế tìm cách lẩn tránh của tôi đều bị phát giác hết. Con người dễ dàng bị thâu tóm như tôi, sao có thể phản kháng lại họ đây?
 
Người bên kia đáp lại còn lạnh lùng hơn tôi trăm triệu lần.
 
Bố của Ninh Hiên, Chủ tịch tỉnh Trình Viễn Thiên nói với tôi: “Tôi lại nhận được những bức ảnh của sáu năm trước, có điều lần này không phải thư mà là bưu kiện. Tôi đã cho người điều tra và biết dịch vụ chuyển phát bưu kiện này là ở nước ngoài. Nội dung bên trong bưu kiện đó rất đơn giản, nếu cô và con trai tôi ở bên nhau, người này sẽ phát tán tất cả những bức ảnh này ra khắp thế giới. Vì thế, Tô Nhã, mong cô hãy rời xa con trai tôi, hãy nghĩ đến tiền đồ của nó, nghĩ đến cha cô!”
 
Tôi nói với Ninh Hiên: “Em đoán chắc Điền Uyển Nhi rất hận em, nhưng đúng là không thể ngờ được cô ta lại hận đến mức này. Đã sáu năm rồi, sáu năm trời vẫn chưa đủ để xóa hết sự ghen ghét phụ nữ dành cho nhau. Em từng nghĩ chúng mình đã phải xa nhau ngần ấy năm, có lẽ đã đến lúc em cần nắm lấy cơ hội được quay trở về bên anh. Thế nhưng em đã nhầm, hóa ra vẫn không thể được! Có lẽ trên đời này bất cứ cô gái nào cũng có thể đến được với anh, riêng chỉ mình em là không thể! Nếu người đó là em, nhất định cô ta sẽ không dừng tay!”
 
Tôi ngẩng đầu lên nhìn Ninh Hiên, nhìn vào mắt hắn, nghĩ tới sự xa cách bất đắc dĩ bao năm qua, nỗi đau khổ sâu trong lòng lại trào dâng không thể kiềm chế. Tôi đưa tay lên mặt hắn, qua làn nước mắt giàn giụa, ngũ quan đẹp đẽ của hắn dần trở nên mơ hồ, nhưng cảm giác nóng hỏi dưới lòng bàn tay tôi là thực. Tôi nghẹn ngào hỏi: “Ninh Hiên, chúng ta phải làm thế nào bây giờ? Em không muốn những bức ảnh đó bị phát tán ra ngoài, em không muốn anh và bố anh đoạn tuyệt quan hệ, em không muốn bố em phải ngồi tù! Em lại càng không thể chia tay với anh! Nhưng anh nói xem, chúng ta nên làm thế nào đây?”
 
Ninh Hiên vừa giúp tôi lau nước mắt vừa hôn lên mũi, lên mắt, lên miệng và lên trán tôi, nhẹ nhàng nói: “Nhã Nhã, em yên tâm, nhất định anh sẽ không cắt đứt quan hệ với bố, anh cũng sẽ không để bố em phải ngồi tù! Anh thà để thân bại danh liệt, có thể không có gì hết, có thể bị cả thế giới cười vào mặt, anh đều không quan tâm! Tất cả những điều đó quá nhỏ nhặt so với việc phải xa rời em!” Nói đến đây sắc mặt hắn vừa tức giận vừa xót xa. “Tô Nhã, em có biết trong lòng anh giận đến thế nào không? Vì lo nghĩ cho tiền đồ của anh mà em có thể rời xa anh đến sáu năm trời? Tại sao không nói cho anh biết những chuyện này? Em dựa vào cái gì mà cho rằng làm như thế sẽ tốt cho anh? Em có biết sáu năm nay, không có em anh đã sống khốn khổ thế nào không! Nói cho em biết, anh không hề vui! Lựa chọn của em làm anh không vui chút nào! Em không phải muốn tốt cho anh mà là hành hạ, giày vò anh một cách ngu xuẩn!”
 
Hắn càng nói càng giận, xoay mình đè chặt tôi xuống giường, trong mắt hắn, hai ngọn lửa giận dữ đang cháy bừng bừng, hắn giận dữ hôn tôi điên cuồng như để trừng phạt. Hắn gặm nhấm môi tôi không ngừng nghỉ, nói với tôi như đang đau đớn đến đỉnh điểm: “Nhã Nhã, đừng vì tiền đồ của anh, danh dự của anh mà rời xa anh nữa, thà rằng anh không có tiền đồ, không có danh dự, không có địa vị còn hơn là không có em, không có em tất cả những thứ đó hoàn toàn chẳng là cái xxx gì đối với anh!” Hắn kích động đến nỗi văng tục, “Chỉ cần có em ở bên cạnh, cho dù có bị phát tán ảnh khỏa thân trên khắp thế giới anh cũng chẳng thấy làm sao, không thành vấn đề!”
 
Trong đáy mắt của Ninh Hiên, ngoài tình cảm dạt dào sâu đậm còn có những giọt nước mắt óng ánh.
 
Phải rồi, sao tôi có thể quên, năm đó, đến lòng tự trọng cao quý của một trang thiếu niên hắn cũng sẵn sàng vì tôi mà vứt bỏ không sót lại một chút nào, vậy thì còn điều gì mà hắn không thể từ bỏ được?
 
Tôi vòng tay ôm cổ Ninh Hiên, gật đầu, sụt sịt cười, “Sau này trên mạng chắc sẽ có một trang về phóng máy bay đấy!” Vẫn sụt sịt, tôi nói tiếp: “Nhan sắc của anh không đến nỗi, chắc sẽ thu hút lắm đây!”
 
Hắn cũng phì cười: “Cô nhóc ngốc này, anh bị người ta nhìn thấy hết chẳng lẽ em lại không ghen à? Còn vô tâm vô tính sung sướng cười thế này nữa!”
 
Tôi lại không ngăn được hai giọt nước mắt lăn ra từ khóe mắt: “Ninh Hiên, em già rồi, đã không còn là cô nhóc lâu rồi!”
 
Ninh Hiên cúi xuống hôn tôi, vừa hôn vừa thầm thì: “Không già! Em vẫn là Nhã Nhã của anh! Nhã Nhã của tám năm trước đứng hát nghêu ngao bên ngoài quán cơm, Nhã Nhã xiên rau cải giúp vợ chồng bác bán đồ nướng gần nhà, Nhã Nhã bán rau giúp bà Tô ngoài chợ; Nhã Nhã của sáu năm trước đứng trước mặt anh hung hăng nói tôi là cô giáo cậu, chúng ta không thể được; Nhã Nhã anh yêu tha thiết bao năm nay!”
 
Ninh Hiên! Ninh Hiên! Rốt cuộc anh muốn em phải yêu anh nhiều đến thế nào đây!
 
Ninh Hiên, Ninh Hiên! Có thể trái tim em rung động muộn hơn anh hai năm nhưng chắc chắn tình yêu của em cũng sâu đậm như anh vậy.
 
Kể cũng thật đáng mỉa mai, bí mật vướng bận trong lòng suốt sáu năm trời này vốn là những chuyện không thể nói ra, khiến người ta dường như không dám chạm vào mà chỉ biết sợ hãi tìm cách lẩn tránh. Như đi vào một góc chết, không biết rằng quay đầu lại đã là khung trời mênh mông, nên cứ run rẩy cắm đầu bước vào góc tối ấy, không ngừng nghỉ.
 
Nhưng một khi bí mật này bị lộ, khi xác định không còn cách nào khác đối mặt với nó, tôi mới nhận ra, thực tế thì cái gọi là hậu quả tồi tệ cũng không có gì quá ghê gớm.
 
Trước kia tôi sợ nếu mình không rời bỏ Ninh Hiên, sẽ làm hại đến tiền đồ và danh tiếng của hắn, sẽ phá hoại tương lai của hắn.
 
Nhưng cũng như Ninh Hiên đã nói, tôi làm vậy chỉ là vì phiến diện cho rằng như vậy sẽ tốt với hắn, chứ thực ra hắn không hề vui sướng chút nào, thực ra hắn thà sắm vai nam chính trong vụ bê bối lộ ảnh nóng còn hơn phải xa tôi đến sáu năm trời đằng đẵng.
 
Sáu năm, chúng tôi đã lãng phí quãng thời gian sáu năm như vậy đấy.
 
Dù tiếc nuối vô cùng nhưng hắn không trách tôi nữa, bởi hắn biết tất cả những gì tôi đã chọn, những gì tôi đã làm, đều xuất phát từ một lý do, tôi yêu hắn.
 
Ninh Hiên bảo tôi không cần lo lắng gì cả, bất luận là chuyện về những bức ảnh hay chuyện tù tội của bố tôi. Hắn định về thành phố A ngay một chuyến. Hắn nói hắn sẽ nghiêm túc nói chuyện với bố hắn. Hắn nói nhất định hắn sẽ không để bố tôi phải đi tù. Sau khi giải quyết xong chuyện của bố hắn và bố tôi, hai chúng tôi sẽ cùng nhau tìm gặp Điền Uyển Nhi thương lượng.
 
Tôi lo âu hỏi: “Anh có định dùng chiêu dọa cắt đứt quan hệ cha con để uy hiếp bố anh không đấy?” Tôi không muốn hắn làm như vậy. Cũng như sáu năm trước khi bố hắn hỏi tôi câu này: “Cô không sợ tôi và con trai tôi sẽ cắt đứt quan hệ ư?”
 
Đúng thế, tôi sợ, tôi rất sợ! Tôi sợ Ninh Hiên và bố hắn sẽ vì tôi là ân đoạn nghĩa tuyệt!
64. Thay anh lựa chọn
Để tôi yên tâm, Ninh Hiên nói chắc như đinh đóng cột: “Anh sẽ không đoạn tuyệt thật với bố đâu, chỉ hù dọa một chút để ông nhượng bộ thôi. Hãy tin anh, nhất định anh sẽ nhanh chóng giải quyết ổn thỏa chuyện này!” Hắn cầm tay tôi, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn Trái tim Trừng Hải, thầm thì: “Nhã Nhã, em không cần nghĩ ngợi bất cứ điều gì, không cần lo lắng bất cứ chuyện gì, chỉ việc yên tâm ở lại đây chờ anh! Đợi khi nào anh về chúng mình sẽ kết hôn! Nhã Nhã, nhớ nhé, không phải suy nghĩ hay lo lắng gì cả, chỉ chờ làm cô dâu của anh thôi, rõ chưa?”
 
Tôi mỉm cười gật đầu với hắn. Hôn tạm biệt hắn. Vẫy tay tiễn hắn lên máy bay. Trông theo bóng hắn dần khuất hẳn.
 
Sau đó nụ cười trên mặt tôi cũng theo hắn biến mất.
 
Không hiểu tại sao nhưng trong lòng tôi đang lờ mờ có một cảm giác bất an, thấp thỏm không tên.
 
Cảm giác sự việc có lẽ sẽ không dễ dàng được giải quyết như vậy. Cảm giác những dự cảm không tốt vẫn luôn quanh quẩn trong lòng tôi.
 
Có lẽ vì đã xa nhau quá lâu, đau khổ quá nhiều, tôi đã quen sống trong tuyệt vọng nên bây giờ khi hy vọng về một tương lai tốt đẹp vừa lóe lên thì tôi lại thấy sợ. Tôi không dám tin khi mình đã chấp nhận số phận, chấp nhận chịu đựng một cuộc đời u ám ngán ngẩm về sau, bỗng vô tình phát hiện thì ra mình vẫn còn cơ hội được hưởng thụ thứ hạnh phúc tuyệt diệu và rạng rỡ như ánh mặt trời một lần nữa.
 
Niềm vui, hạnh phúc, và điều tốt đẹp, tất cả những thứ này quá xa vời với tôi trong mấy năm nay. Dường như tôi đã quên mất mọi hương vị và cảm giác về chúng.
 
Đã bỏ phí cả một quãng đường dài như vậy, Ninh Hiên ơi Ninh Hiên, thực sự chúng ta còn có thể được hạnh phúc nữa không?
 
Cuối cùng thì bốn ngày sau tôi cũng nhận được tin tức, nhưng không phải là từ Ninh Hiên.
 
Hết giờ làm, tôi về nhà, bật ti vi, vừa nghe tin tức vừa chuẩn bị bữa tối. Bỗng nhiên một tin như sét đánh tấn công thẳng vào đôi tai không kịp phòng bị của tôi.
 
Chủ tịch tỉnh S bị tố giác tham ô nhận hối lộ, bị xóa bỏ hết mọi chức vụ, hiện đã được giao cho cơ quan hữu quan điều tra làm rõ.
 
Muôi cơm tuột khỏi tay rơi đánh keng xuống sàn nhà. Tôi sững sờ đứng lặng người trong bếp, đầu óc trống rỗng, mãi một lúc lâu sau mới có phản ứng trở lại, bố của Ninh Hiên đang bị tố giác điều tra.
 
Tôi vội vàng tắt bếp, thu dọn qua loa ít quần áo, gọi điện cho Đào Tử nhờ nó xin nghỉ giúp mấy ngày, sau đó gọi taxi đến ga xe lửa, mua một vé tàu đêm cấp tốc trở về thành phố A.
 
Đến nơi trời đã hửng sáng. Tôi gọi ngay cho Ninh Hiên nhưng không thể kết nối được, thế nên tôi về nhà trước.
 
Bố mẹ thấy tôi đột ngột trở về cũng không gặng hỏi gì. Hai người chắc cũng đoán được lý do có liên quan đến chuyện của bố Ninh Hiên bị phát giác. Tôi nói mình quay về để tìm Ninh Hiên, hai người vẫn không nói thêm gì. Từ sáu năm trước, những chuyện tôi không muốn nói thì bố mẹ cũng không cố gặng hỏi, dường như hai người luôn có cảm giác mắc nợ tôi, bất kể mọi quyết định tôi đưa ra có như thế nào cả hai đều bao dung chiều theo tôi.
 
Mẹ bảo tôi về phòng chợp mắt một lát, đợi trời sáng rồi hẵng đi. Tôi nằm trên giường nhưng không sao chợp được mắt, liên tục gọi cho Ninh Hiên nhưng lần nào cũng chỉ có tiếng trả lời tự động báo số máy vừa gọi không liên lạc được.
 
Cuối cùng trời cũng sáng, tôi không nằm nổi trên giường nữa, vội dậy rửa mặt rồi vội vã chạy ngay ra khỏi nhà, để lại sau lưng dáng mẹ đứng thở dài nhìn theo.
 
Vẫn còn sớm, đứng trên con phố lưa thưa bóng người qua lại, bỗng một thứ cảm giác hoang mang mịt mù không biết xoay xở ra sao dâng lên xâm chiếm đầu óc tôi.
 
Tôi không biết tìm Ninh Hiên ở đâu!
 
Tôi cũng không hiểu tại sao Ninh Hiên không muốn tôi tìm ra hắn!
 
Dự cảm không lành từ tận sâu trong đáy lòng bắt đầu lan ra, dần dần tràn ngập khắp tứ chi, làm tôi vừa run vừa lạnh.
 
Tôi cứ đi dọc theo vỉa hè, không mục đích, vừa hoang mang gặm ngón tay vừa cố gắng nghĩ xem Ninh Hiên có thể đang ở đâu giờ này.
 
Tôi nhớ mỗi khi tâm trạng không vui tôi thường muốn uống rượu. Ninh Hiên hình như cũng có thói quen này giống tôi. Nếu không trước kia chúng tôi đã chẳng vô tình gặp nhau trong quán rượu nhiều lần đến thế.
 
Nghĩ tới quán rượu, một luồng sáng lóe lên trong đầu tôi? Vội vẫy một chiếc taxi, tôi lên xe đi thẳng đến quán rượu quen trước kia.
 
Tới quán rượu, đẩy cửa bước vào, quả nhiên không ngoài dự đoán, tôi thấy Ninh Hiên.
 
Ninh Hiên ngồi một mình trong góc với một đóng chai rỗng chai mới ngổn ngang. Trong tay hắn vẫn cầm một chai bia, khi trông thấy tôi, hắn đang ngửa cô chuẩn bị tu tiếp một hơi.
 
Tôi đến ngồi cạnh hắn, nhấc một chai khác lên, không nói gì, nhìn vào mắt hắn, nở một nụ cười nhàn nhạt, chạm chai với cái chai trên tay hắn rồi cũng ngửa cổ tu ừng ực một hơi.
 
Ninh Hiên cũng không nói gì, học theo tôi ngửa cổ uống một hơi cạn luôn chai bia uống dở trong tay.
 
Hắn đặt chai xuống, xoay mặt tôi sang phía hắn, giữ cằm tôi, cúi xuống hôn tôi. Tôi vòng tay ôm cổ hắn thận trọng đáp lại.
 
Nụ hôn của chúng tôi càng lúc càng mãnh liệt, nhưng trong sự mãnh liệt đó bồng bềnh trôi nổi một cảm giác tuyệt vọng.
 
Khi ngừng lại, Ninh Hiên nhìn tôi, bắt đầu lên tiếng.
 
Hắn nói: “Tô Nhã, em biết không, vừa về đến nhà anh đã hung hãn hăm dọa bố, anh nói nếu ông ấy để bố em đi tù thì cả đời này anh sẽ không nhận ông ấy làm bố nữa, ngay cả những câu khốn nạn như ông ấy đừng hòng mơ được thằng con trai này chăm sóc lúc tuổi già, ngồi bên cạnh lúc hấp hối, lo ma chay cúng giỗ, anh cũng đều nói ra cả!”
 
“Cuối cùng ông giận sôi lên vì anh, lên cơn đau tim ngay tại chỗ, vào bệnh viện cấp cứu, bác sĩ bảo may là đưa đến kịp thời nên coi như bảo toàn được tính mạng. Nhưng em biết anh đã nói gì không? Anh nói: Bố đừng đóng kịch nữa, đừng nghĩ giả vờ đau tim là có thể dọa được con!”
 
“Ông đuổi anh ra khỏi phòng bệnh. Đáng ra hôm sau ông có thể xuất viện, nhưng vì những lời xấc xược anh nói ra khi ấy mà đến giờ ông vẫn đang nằm bất động trong bệnh viện! Em biết không, chính vì phải nằm viện mà ông không thể đi làm, nên mới tạo thời cơ cho bọn ghen ghét ông nhân nước đục thả câu, tạo điều kiện cho những kẻ đối địch lâu năm thừa cơ hạ bệ ông!”
 
Nghe Ninh Hiên nói, tôi cũng ngổn ngang trăm mối tơ vò trong lòng, không biết nên nói gì nữa. Cuối cùng tôi chọn cách im lặng. Ninh Hiên nhìn tôi, ánh mắt thăm thẳm như một hố sâu không đáy, bên trong là những vòng xoáy tuyệt vọng và ân hận cùng quay cuồng chuyển động.
 
Hắn nhìn tôi, xót xa nói: “Tô Nhã, lần này bố anh bị đổ lên đầu tội trạng quá to, quá ô nhục, thư ký Đường nói ông ấy khó mà trở mình bật lại được nữa!” Ánh mắt hắn chất chứa nỗi đau thầm kín, “Lần này chắc chắn ông đã phải đi tù thật rồi!”
 
Nghe Ninh Hiên nói, trong đầu tôi chợt hiện lên bốn chữ:
 
Thế sự vô thường.
 
Trình Viễn Thiên lấy chuyện đưa bố tôi đi tù để uy hiếp tôi sáu năm trời nay, nhưng cuối cùng người đi tới trước bước đường tù tội lại chính là ông ta.
 
Ninh Hiên nói không sai, Trình Viễn Thiên vừa xuất viện liền bị cơ quan điều tra bắt giữ ngay. May có thư ký Đường chạy vạy khắp nơi nên ông ta chỉ phải lĩnh án ba năm, thoát được đến mười năm tù tội.
 
Trong thời gian ngồi tù, ông ta kiên quyết không muốn gặp Ninh Hiên. Ninh Hiên ở ngoài thì sốt ruột đến nỗi chỉ hận không thể đi cướp ngục.
 
Thư ký Đường tìm đến tôi báo tin Trình Viễn Thiên muốn gặp riêng tôi nhưng không được cho Ninh Hiên biết. Tôi đồng ý đến gặp, nhưng những gì ông ta muốn nói vẫn cứ là những lời lẽ sáo mòn trước kia.
 
Trình Viễn Thiên muốn tôi rời xa con trai ông ta. Ông ta nói nếu tôi không làm theo, sẽ cho thư ký Đường nộp tài liệu bố tôi làm thâm hụt công quỹ lên trên, để bố tôi cũng ngồi tù với ông ta.
 
Khi nói chuyện với tôi, nét mặt ông ta vẫn nhã nhặn như thường, không hề biểu lộ chút hung hăng thô lỗ nào. Tôi nghe mà toàn thân ớn lạnh. Ông ta giữ điềm tĩnh như vậy cũng có nghĩa là muốn cảnh báo tôi, nếu không đồng ý với yêu cầu trên thì ông ta nhất định sẽ quyết tâm theo vụ này đến cùng.
 
Trình Viễn Thiên nói chỉ cần tôi rời xa con trai ông ta, tội trạng của bố tôi, ông ta sẽ là người gánh lấy.
 
Tôi rất bối rối nhưng vẫn không tỏ thái độ gì trước mặt ông ta. Lại một lần nữa ông ta cho tôi ba ngày để suy nghĩ kỹ lưỡng.
 
Ngày đầu tiên, nghe ông ta lại lên cơn đau tim trong trại giam, sau khi cấp cứu thì cũng qua được cơn nguy kịch.
 
Ninh Hiên muốn gặp nhưng ông ta kiên quyết cự tuyệt, Ninh Hiên khổ sở vò đầu bứt tóc, hắn nhờ thư ký Đường hỏi bố hắn xem phải làm thế nào ông mới chịu gặp hắn.
 
Ngày thứ hai, thư ký Đường đến cho Ninh Hiên biết câu trả lời. Trình Viễn Thiên nói, hắn muốn gặp ông ta thì trước hết phải đồng ý chia tay với tôi, nếu hắn vẫn cố chấp không chịu thì cả đời này, kể cả trước khi chết cũng đừng hòng gặp được ông ta.
 
Ninh Hiên đau khổ tột cùng. Tôi cũng vậy.
 
Nhưng cả hai chúng tôi, vẫn không ai nói gì.
 
Ngày thứ ba, tôi về nhà nói chuyện với bố mẹ.
 
Đến tối, tôi mua rất nhiều bia mang đến nhà Ninh Hiên.
 
Cả tối hôm đó tôi và hắn vừa uống bia vừa làm tình. Chúng tôi lấy men rượu và dục vọng làm tê liệt đến những dây thần kinh cuối cùng của chính mình.
 
Sáng ngày thứ tư, tôi lẳng lặng ra khỏi giường. Ninh Hiên vừa say vừa mệt, vẫn còn chìm sâu trong giấc ngủ.
 
Tôi xách túi hành lý đã chuẩn bị từ trước, ngoái nhìn Ninh Hiên lần nữa rồi quay đi trước khi nước mắt nhấn chìm khuôn mặt, cắn răng, bỏ đi.
 
Ninh Hiên đã và đang quá đau khổ khi bắt buộc phải đưa ra lựa chọn giữa một bên là người bố đột ngột lâm nạn và một bên là người con gái hắn thương yêu suốt bao nhiêu năm trời. Đối với hắn, quyết định chọn bên nào cũng đều rất khó khăn.
 
Tôi không nỡ ép hắn phải đưa ra một quyết định mà bản thân hắn không làm được. Vì thế tôi sẽ thay hắn đưa ra lựa chọn.
 
Hôm qua, khi về nhà tôi mới phát hiện ra, không biết lưng bố đã còng từ bao giờ. Vì vậy tôi ý thức được rằng, bố tôi giờ đã già. Bố tôi đã như vậy rồi, nếu ông còn phải ngồi tù nữa chắc tôi sẽ đau lòng chết mất.
 
Thử đặt mình vào địa vị Ninh Hiên, bố tôi không phải đi tù nhưng bố Ninh Hiên thì đang ở trong đó. Từ chức vị chủ tịch tỉnh cao chót vót, bây giờ ông ta rớt xuống thành một tù nhân người người coi khinh, khoảng cách quá lớn giữa hai thái cực này đã đủ để lăng trì niềm kiêu hãnh và lòng tự tôn của một con người rồi.
 
Tôi nghĩ, nhất định Trình Viễn Thiên hiện giờ cũng đang vật vã, sống không bằng chết.
 
Còn Ninh Hiên, hắn còn vật vã sống không bằng chết hơn cả bố hắn. Vì bố hắn kiên quyết không muốn gặp mặt hắn.
 
Tôi biết, tình thế bế tắc này cuối cùng chỉ có tôi mới có khả năng phá vỡ. Sự ra đi của tôi nhất định sẽ phá vỡ được cục diện bế tắc này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Vẫn mơ về em