Vẫn Mơ Về Em


Mấy hôm sau, Trác Hạo nói với tôi anh có một người bạn
thân mới mở ảnh viện áo cưới. Anh bảo: “Bạn anh vừa nghe nói anh chuẩn bị cáo
biệt độc thân, liền nhất quyết giục anh đưa em đến chỗ cậu ta chụp ảnh cưới.
Cậu ta nói dù sao chúng mình cũng sắp phải chụp, chi bằng đến chỗ cậu ta chụp
cho sớm. Cậu ta hứa sẽ phục vụ chúng mình dịch vụ tốt nhất lại còn miễn phí
toàn bộ nữa. Chỉ có thêm một đề nghị, đó là tha thiết mong được dùng ảnh của
chúng mình trưng bày trong cửa kính để làm mẫu quảng cáo!”

Tôi nghe mấy tiếng “dù sao cũng sắp phải chụp”, không
khỏi có cảm giác sợ hãi bất an. Tôi nói với Trác Hạo: “Anh làm người mẫu thì
hoàn toàn có thể nhưng em thì không được đâu, trông em chung chung mờ nhạt lắm,
sợ sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng hình ảnh. Hay bảo bạn anh tìm một
cô người mẫu nào xinh đẹp một chút chụp chung với anh, hai người chụp xong rồi
lấy ảnh đấy để trưng bày thì đẹp hơn nhiều đấy!”

Trác Hạo nghe tôi nói xong mà dở khóc dở cười. Anh nửa
giận nửa buồn cười bảo tôi: “Ảnh cưới mà lại đi tìm cô dâu khác chụp hộ được
à?” Tôi nghĩ cũng phải. Chợt nghĩ nếu như có thể tìm được người thay thế thì
chi bằng thay luôn tôi động phòng hoa chúc gì đó cho rồi…

Trác Hạo lại nói: “Vả lại, ai bảo em không xinh đẹp?
Em mà nhạt nhòa như em nói thì làm sao anh lại cam tâm tình nguyện để em trói
lại thế này được?”

Thấy độ tha thiết của Trác Hạo cao ngun ngút, tôi thầm
nghĩ bất luận có thò đầu rụt cổ gì thì sớm muộn cũng phải hứng nhát dao này
thôi, đành cắn răng gật đầu dồng ý vậy.

Đến cuối tuần, dành cả hai ngày trời để chụp ảnh, một
ngày chụp trong studio, một ngày chụp ngoại cảnh, gần như tất cả các bộ váy
cưới hạng VIP tôi đều đã mặc qua cả. Trước kia nghe người ta nói, thời gian đẹp
nhất, hạnh phúc nhất của một người con gái chính là lúc khoác lên người bộ áo
cưới vì người mình yêu. Nhưng khi bị những bộ váy cưới lộng lẫy này bao phủ,
tôi lại chẳng hề cảm thấy chút ngượng ngùng hạnh phúc khó lòng đè nén nào như
người ta nói cả. Thậm chí tôi còn cảm thấy mình dường như phải miễn cưỡng nặn
ra nụ cười hạnh phúc.

Sau hai ngày vật vã, người tôi gần như đã biến thành
một bộ khung lỏng lẻo, riêng trái tim còn mệt mỏi gấp trăm lần cơ thể. Rõ ràng
là không thích nhưng vẫn cứ phải cười sao cho thật rạng rỡ, chẳng lẽ cuộc sống
sau này của tôi sẽ là thế này ư?

Vì là chỗ quen biết nên ảnh được làm rất nhanh, mới có
ba ngày mà anh bạn chủ ảnh viện áo cưới đã gọi điện bảo chúng tôi đến lấy ảnh.
Tôi và Trác Hạo hẹn tối hôm đó sau khi tan sở sẽ cùng đi lấy.

Vừa vào làm ca chiều Tiểu Điền đã mon men đến cạnh
tôi, cười gian xảo hỏi: “Tô Nhã, bao giờ thì phát kẹo hỉ đấy?”

Tôi hết sức kinh hãi vì lần này khứu giác của nó còn
nhanh nhạy hơn cả Đào Tử. Đào Tử chưa kịp hỏi han gì thì đã bị Tiểu Điền hớt
tay trên rồi.

Mưa gió bao nhiêu năm trời đã rèn luyện toi trở thành
đội trưởng du kích xuất sắc. Lần này địch tiến thì ta phải lùi thôi: “Chả hiểu
gì cả, nói cái gì thế! Năm nào còn chưa biết được! Cậu còn sốt ruột hơn cả mình
đấy! Cảm ơn nhé!”

Tiểu Điền nhếch mép: “Tô Nhã, cậu đừng có vờ vịt. Ban
nãy quản lý mở tiệc mời khách, mấy người bọn mình phải đi theo phục vụ… Hey,
cậu nhìn cái gì, dạo này sức khỏe cậu đã khá lên đâu, cậu đi rồi lại phải uống
rượu, không cho cậu đi theo là muốn tốt cho cậu thôi. Cậu ngửi xem, trên người
mình vẫn còn mùi rượu đây này! Nói tiếp chủ đề chính, đừng có ngắt lời đấy. Lần
này đi xa một chút, mọi người đến tận nhà hàng Xuyên Ngoại Xuyên. Chuyện kể rằng,
bên cạnh nhà hàng Xuyên Ngoại Xuyên đó có một ảnh viện áo cưới mới khai
trương.” Nói đến đây nó dừng lại, đưa tay vân vê cằm nhìn tôi cười phóng đãng,
trông bộ dạng vô cùng tiểu nhân.

Trung tâm triển lãm này chuyên môn sản sinh ra những
con người mắc bệnh nói nhiều. Tôi tiếp tục đánh du kích: “Thế thì làm sao?”

Tiểu Điền hất mặt nói: “Được rồi, cứ coi là cậu thật
không biết gì đi! Thế thì để người biết chuyện là mình nói cho kẻ không biết gì
là cậu biết mọi chuyện mà mình biết còn cậu không biết nhé! Trong khung cửa
kính to to của cái ảnh viện áo cưới đó, có bày một bức ảnh cưới cũng to to,
siêu siêu lung linh.. Chú rể trông khá quen mắt, hình như là ông chủ lớn trước
kia đầu tư nâng cấp cho trung tâm triển lãm của bọn mình, còn cô dâu thì trông
là lạ, có điều mặt mũi thấp thoáng cũng có nhiều nét giống cậu. Nhưng có điều
cậu xinh làm sao được bằng người ta! Người ta bờ vai tròn trịa trắng nõn, ngực
ngô lên ngồn ngộn, con mương nhỏ giữa ngực như ẩn như hiện làm mấy anh trai
cùng đi với bọn mình suýt chảy máu cam! Nhất là bậc tiên sinh họ Trình kia, anh
ta đứng chết trân tại chỗ mãi không nhấc chân lên được - hóa ra ngài Trình lại
thích kiểu người như cậu, tiếc cho mình xinh đẹp thế này mà chẳng còn cơ hội
rồi!... Ê Tô Nhã, sao mà cứ đần người ra thế, mình nói tiếp cho mà nghe. Sau đó
bọn mình lại gần ô cửa kính đó, ối giời đất ơi! Bên dưới ghi rõ rành rành thế
này: Chúc bạn tốt Trác Hạo và tiểu thư Tô Nhã trăm năm hạnh phúc! Tô Nhã, cậu
biết không, cảm giác đầu tiên của mình khi đó hệt như bị sét đánh trúng người!
Hóa ra lợn sề trang điểm lên cũng có thể thành heo giống cơ đấy!”

Tôi cũng cảm thấy mình như bị sét đánh khi nghe Tiểu
Điền nhắc đến Ninh Hiên, đặc biệt lúc nó nhắc đến phản ứng của hắn, tôi có cảm
giác cả trận sấm sét rền vang dội xuống đầu mình.

Nếu hắn có thể tỏ ra đoạn tình đoạn nghĩa hơn một
chút, có thể tôi đã thấy đỡ hơn. Nếu hắn đối với tôi cũng giống như tôi đối với
hắn, vẫn chưa thể dứt tình, thì sau này hắn cũng sẽ như tôi, cả đời không thể
thấy hạnh phúc.

Tôi hi vọng biết bao hắn có thể hạnh phúc.

Bao năm qua, trái tim tôi vẫn không hề thay đổi, những
lời chôn kín trong lòng tôi cũng không hề đổi thay:

Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể
được hạnh phúc, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.

Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể
được vui vẻ, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.

Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể
yêu thêm lần nữa, Ninh Hiên, em biết người đó nhất định không phải là em.

Cả buổi chiều hôm đó, tôi ngồi một chỗ như người mất
hồn, làm gì cũng không xong. Mấy người đã đến Xuyên Ngoại Xuyên lúc trưa thay
phiên nhau kéo tới trước mặt tôi, ép tôi phải mở to đôi mắt nặng trĩu ra để
thấy họ đáng thương nhường nào. Rồi người nào người nấy cười cợt gian xảo nói
chúc mừng tôi. Tôi cố nặn một nụ cười, nói cảm ơn từng người, từng người một.

Khó khăn lắm mới được một lúc rảnh tai thì điện thoại
lại bắt đầu kêu ầm lên. Tôi bỏ điện thoại ra xem ai gọi đến, màn hình hiển thị
một hàng số lộn xộn rất quen thuộc, là cuộc gọi từ nước ngoài.

Ấn nút nghe xong, tôi vội nói: “Tiêu Tiêu bà bà, bà ở
bển vẫn khỏe chứ ạ?”

Tiêu Tiêu ở bờ bên kia đại dương cười vang: “Tô Nhã,
mình có chuyện muốn thông báo cho cậu biết! Mình sắp làm mẹ của con ông xã mình
rồi! Ha ha ha!”

Tiếng cười của Tiêu Tiêu làm tôi có chút hoang mang.
Tôi ngờ vực hỏi nó: “Tiêu Tiêu, chồng cậu có con riêng ở ngoài à?” Gặp phải
chuyện khốn nạn thế này sao nó còn cười ha hả được như vậy? Điên rồi chắc…

Tiêu Tiêu quát: “Khốn kiếp! Ý tôi nói là tôi có bầu
rồi!”

Tôi toát mồ hôi. Nhưng là toát mồ hôi thay cho Tiêu
Tiêu. Chính mình đang mang bầu thì cứ nói thẳng là “sắp làm mẹ rồi” có phải dễ
hiểu hơn không? Nói tiếng Anh lâu quá, từ ngữ dùng sai thứ tự quen rồi, chẳng
trách tư duy logic có vấn đề.

Tôi chúc mừng nó: “Tiêu Tiêu, chúc mừng cậu!”

Tiêu Tiêu nói: “Tô Nhã, từ hôm nay ông xã mình không
cho mình dùng di động nữa, anh ấy nói sợ sóng điện thoại ảnh hưởng đến em bé.
Cậu biết không, trước giờ giới nghiêm toàn diện, mình vẫn bất chấp hiểm họa hôn
nhân liều gọi điện về cho cậu đấy! Cảm động không? Chắc chắn phải cảm động! Vì
thế để mình hỏi, dạo này cậu thế nào? Mình đang hỏi chuyện tình cảm đấy.”

Bà mẹ Tiêu Tiêu vĩnh viễn vẫn cứ rối rít, nhiệt thành,
thẳng thắn và một phát trúng đích như thế. Tôi nói: “Chắc mình sắp kết hôn rồi,
với Trác Hạo.”

Từ đầu bên kia trái đất, Tiêu Tiêu “Ờ!” lên một tiếng,
rồi sau đó lại “Hả?” thêm một tiếng nữa, như thể lúc đầu còn chưa nghe thủng
câu nói của tôi, đến lúc máu lên đến não rồi mới giật mình hoảng hốt.

Tiêu Tiêu “Ờ!” “Hả?” một hồi xong nói: “Sao lại là anh
ta, thế còn Ninh… người đó đâu, cậu từ bỏ rồi à? Tô Nhã, chuyện này đã quyết
định chắc chắn chưa?”

Tôi nói: “Quyết định rồi, ảnh cưới cũng chụp rồi.”

Tiêu Tiêu im lặng mất mấy giây, sau đó mới nói giọng
rất chân tình: “Tô Nhã à, chuyện này quả thực nằm ngoài tưởng tượng của mình.
Chẳng phải Ninh Hiên đã về nước rồi còn gì. Mình nghĩ các cậu sẽ có cơ hội nối
lại tiền duyên cơ đấy. Nhưng không ngờ cậu vừa ra tay lại chọn ngay Trác Hạo để
nhóm lại đống tro tàn. Nhưng thôi, dù cậu chọn ai đi nữa mình cũng chỉ có một
mong muốn, là về sau cậu có thể sống vui vẻ, hạnh phúc! Tô Nhã, nhớ đấy, nhất
định phải vui vẻ, hạnh phúc!”

Có vẻ nước mắt sắp lên tới lưng tròng, tôi liền nói:
“Tiêu Tiêu, chị cảm ơn! Chị sẽ mãi giữ lời hứa ngày trước: sau này bà ngoại
nuôi của con có cho mẹ nuôi một miếng bánh, nhất định mẹ nuôi sẽ cho con một
miếng cháo!”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng gầm của Tiêu Tiêu:
“Cút!” Liền sau đó hình như còn có tiếng cơ thể quấn quýt rồi tranh giành giằng
co.

Một lúc sau, trong điện thoại vang lên giọng nói của
ông xã Tiêu Tiêu: “Xin lỗi Tô Nhã, vì em bé nên từ giờ phút này tôi không cho
phép cô ấy sử dụng điện thoại di động nữa!”

Tôi tỏ ra hiểu chuyện, chúc phúc cho vợ chồng nó kèm
hàn huyên mấy câu rồi tắt máy.

Lặng nghĩ đến sự cưng chiều của ông xã Tiêu Tiêu dành
cho nó, tôi thầm ngưỡng mộ hạnh phúc đầm ấm của hai người.

Những tháng năm về sau, có lẽ để tìm lại cảm giác hạnh
phúc xuất phát từ tâm hồn này, tôi chỉ còn cách hồi tưởng ký ức của sáu năm
trước đây mà thôi.

Tan sở tôi đi một mình đến ảnh viện áo cưới. Trác Hạo
gọi điện bảo anh bận giải quyết một số chuyện nên về hơi muộn, không đến đón
tôi được, khi nào xong việc sẽ lập tức đến thẳng đó.

Trên đường đi, không hiểu sao tâm trạng tôi hơi hoang
mang xen lẫn chút bất an. Đến trước cửa ảnh viện, ngẩng đầu lên quả nhiên thấy
tấm ảnh cưới to tướng chụp tôi và Trác Hạo đang được trưng bày hiên ngang phía
sau khung cửa kính.

Chẳng trách Tiểu Điền nói người trong bức ảnh không
giống tôi, đến bản thân tôi cũng cảm thấy không giống nữa là. Nhưng nói đi cũng
phải nói lại, trên đời này tìm đâu ra người nào trang điểm lên mà vẫn như không
cơ chứ.

Trong ảnh, Trác Hạo phong độ ngời ngời, tướng mạo thì
đẹp đẽ khỏi chê. Còn tôi miễn cưỡng lắm mới được coi là vai thon cổ nhỏ. Trác
Hạo cười rất tươi. Tôi cũng cười. Nhưng không biết có ai nhận ra đằng sau nụ
cười đó là một tâm hồn đáng thương từ lâu đã không biết niềm vui.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Vẫn Mơ Về Em