Vẫn Mơ Về Em


Khác xa với lần đầu tiên làm giáo viên luống cuống,
sau tám năm xa cách mái trường, lần thứ hai đứng trên bục giảng với tư cách là
một cô giáo dạy Toán, tôi thực sự thấy mình làm rất tốt.

Càng ngày tôi càng thấy mình rất ra dáng một nhà giáo
chân chính.

Tôi nhanh chóng hòa nhập cùng mấy đồng nghiệp trẻ
trong phòng. Ngoại trừ cậu thầy giáo duy nhất ra, bốn cô nàng còn lại đều mang
tố chất hóng hớt háo sắc rất điển hình của giới trẻ hiện nay.

Trong đó, danh hiệu hóng hớt nhất phải thuộc về Thôi
Sa. Nó không những lắm điều mà còn háo sắc kinh khủng, sinh thời hễ thấy giai
đẹp là thèm chảy nước miếng. Học sinh của nó phàm là nam sinh có chút nhan sắc
thì cứ không bao giờ phải lo trượt cả.

Nhìn nó rồi nhìn lại bản thân mình mà tôi lại thấy
ngậm ngùi, lại thở dài, lại nuối tiếc.

Năm đó tôi chỉ ham hố có một câu mỹ nam thôi mà về sau
hết bất hạnh này đến đau khổ khác nối đuôi nhau ập lên đầu. Đồng chí Thôi Sa
cùng một lúc thèm khát nhiều nam thiếu niên như vậy mà ngày ngày vẫn bình an vô
sự ung dung ngồi chắc chắn trên chiếc ghế giáo viên cao quý, không thể không
nói thời thế đảo điên cả rồi.

Một trong những sở thích của Thôi Sa là buổi sáng đến
trường từ rất sớm, ngồi trong văn phòng vừa thưởng thức bữa sáng bổ dưỡng của
nó vừa nghiên cứu đủ loại tin tức giật gân trên các báo hằng ngày.

Sáng nay, vừa bước chân vào văn phòng tôi đã bị tiếng
hét chói tai của bốn cô nàng dọa cho chết khiếp.

Trấn tĩnh lại tôi liền đi đến chỗ bọn họ, vừa vỗ ngực
cho đỡ sốc vừa hỏi: "Lại có chuyện gì mà gào ầm lên thế, dọa người ta sợ
quá đi mất!"

Thôi Sa mang bộ mặt thiếu nữ hoài xuân giơ quyển tạp
chí trong tay ra trước mặt tôi nói: "Chị Tô, chị biết không, thì ra trên
đời này tồn tại một anh chàng đẹp trai hảo hạng thật! A! Sao lại có người đẹp
trai đến thế cơ chứ! A A! Sao lại có người đã đẹp trai thì chớ lại còn tài hoa
xuất chúng như thế cơ chứ! A A A! Tại sao tôi lại không phải là vợ của con
người đẹp trai tài giỏi này cơ chứ!"

Mới sáng sớm Thôi Sa đã phát bệnh làm tôi sợ gần chết,
tôi vồ lấy tờ tạp chí từ tay nó, đảo mắt tìm xem gã đẹp trai hảo hạng nó nói
đến trông như thế nào.

Ánh mắt đã tập trung vào đúng trọng điểm, tấm ảnh nhỏ
trên tờ tạp chí làm tôi kinh hoàng đến nỗi mồm miệng há hốc, hai mắt trợn
ngược.

Hóa ra người mà Thôi Sa dâm đãng thèm nhỏ nước dãi lại
chính là ông chồng tôi!

Ôi trời, nhìn nước dãi ròng ròng chảy ra từ miệng bốn
đứa, tôi thấy mình phải có trách nhiệm bảo vệ sự trong trắng về mặt tinh thần
cho ông xã, không thể để bọn này tùy ý mạo phạm được.

Tôi quyết định chọn cách giẫm đạp. Tôi nói:
"Thằng cha này nhìn là biết công tử bột, được mỗi cái mã ngoài thôi."

Ông xã ơi em xin lỗi, em chỉ không muốn để anh bị bọn
háo sắc này mạo phạm thôi, tha thứ cho em!

Thôi Sa nhìn tôi, chu mỏ mỉa mai tôi: "Chị Tô
đúng là điển hình của thể loại ăn không được nho thì chê nho chát! Trình Hải
không phải là loại nổi tiếng nhờ nhan sắc tướng mạo đâu thưa chị, người ta thực
sự có tài đấy ạ! Em chẳng dám mong được nói chuyện với anh ta một lần, chỉ cần
được đến gần ngắm nhìn cho thỏa hai con mắt là sung sướng lắm rồi!"

Tôi nói: "Dễ thôi, đến chầu chực trước cổng công
ty người ta, thế nào chẳng thấy"

Thôi Sa vẫn tiếp tục ái oán: "Chị tưởng em chưa
đến đấy bao giờ chắc, không biết bảo vệ ở đấy có phải là đệ tử tục gia của
Thiếu lâm tự hay không, nghiêm ngặt khủng khiếp, người không có phận sự đừng có
mơ được vào trong đấy! Ôi trời!"

Mà có vào được cũng vô ích. Không phải là nhân viên
cấp cao thì cũng chỉ có vài người có phúc mắt mới được chiêm ngưỡng anh chồng
tôi thôi, hờ hờ hờ!

Tờ tạp chí tiếp tục bị chuyền tay từ người này sang
người khác. Chuyền được một vòng thì tất cả cùng phát bệnh háo sắc.

Nhìn cảnh ông xã mình bị bọn dâm đãng này thèm thuồng
đến giàn giụa nước dãi thế này, cảm xúc của tôi lại hết sức phức tạp, vừa tự
hào vừa lên cơn ghen.

Bọn họ nói với tôi: Tô Nhã, em nguyện giảm thọ mười
năm, chỉ mong đổi lấy một lần mây mưa với anh ấy!



Sặc máu!!!

Thôi Sa còn bổ sung thêm một câu: Tô Nhã, nếu được
cưới anh ấy thì cho dù sáng hôm sau phải đi trung tiện qua đường miệng em cũng
mãn nguyện.

….

Co rúm!!!!

Sặc! Chúng không thèm gọi tôi là chị Tô nữa mà đã
chuyển hết thành Tô Nhã từ bao giờ thế này! Không hiểu trái tim dâm đãng của
bọn này phát cuồng ra thể thống nào rồi nữa!

Buổi tối, về đến nhà tôi kể lại cho Ninh Hiên chuyện
dâm loạn xảy ra ở trường buổi sáng, Ninh Hiên có vẻ điềm nhiên không quan tâm
lắm chỉ tủm tỉm cười nhìn tôi.

Nụ cười của hắn thật sự quá đẹp, làm tôi rơi vào trạng
thái hôn mê ngay lập tức, tôi lấy hai tay nâng mặt hắn lên, bắt đầu phát bệnh
lẳng lơ: "Ông xã, anh cười đẹp quá! Em thấy mình cũng giống chúng nó, nếu
hôm nay được động phòng với anh thì ngày mai có phải chết em cũng vui vẻ chấp
nhận!"

Ninh Hiên kéo một tay tôi kề lên miệng hôn nhẹ:
"Nói linh tinh!" Sau đó trở mình nằm đè lên tôi, "Em chỉ được
chết theo một cách duy nhất và ở một nơi duy nhất, chính là trong lòng anh và
chết vì bị anh thương, anh yêu, anh chiều!"

Chút lý trí cuối cùng còn sót lại của tôi lập tức bị
cuốn đi hoàn toàn, toàn bộ các giác quan vốn có đều tập trung vào việc cùng
Ninh Hiên sản xuất ra một em bé…

Giữa bốn cô giáo trẻ này có một quy tắc bất thành văn,
Chủ nhật mỗi tuần lần lượt sẽ có một người mời cả bọn đến nhà ăn chơi tiệc
tùng.

Tuần này vừa vặn mới hết một vòng. Cũng chính là vừa
khéo đến lượt người mới đến là tôi đây.

Nhìn bộ dạng mong mỏi nhưng lại có phần dè dặt, ngại
ngùng của bốn cô nàng trẻ tuổi, tôi thấy hơi buồn cười. Tỏ ra vô cùng nghiêm
chỉnh, đức độ mà cũng rất tha thiết, chân thành, tôi đưa ra lời mời: "Hay
là tuần này mọi người đến nhà chị chơi đi!"

Cả bốn đứa lập tức hớn hở toe toét cười, gật đầu lia
lịa: "Được đấy, được đấy!" Sau đó hỏi: "Có được đi kèm
không?"

Tôi cười nói: " Đương nhiên là được, càng đông
càng vui mà."

Thôi Sa chen vào một câu: "Chị Tô, bọn em đều cho
người yêu đến, thế thì chị cũng cho chồng đi theo nhé!"

Tối suýt phì cười, có đứa đã tức mình lên tiếng:
"Thôi Sa, đồ ngốc, nhà của chị Tô không phải chính là nhà của chồng chị ấy
à, như thế không được nói là "đi theo" mà phải nói là "xuất
hiện", rõ chưa?"

Tất cả cùng cười phá lên, Thôi Sa ngốc nghếch ngớ ngẩn
đứng ôm đầu.

Tôi vừa cười vừa nói: "Chuyện này thì khó nói
lắm, ông xã chị khá bận, phải hỏi xem cuối tuần có thời gian không đã."

Buổi tối về nhà, tôi hỏi chủ nhà xem cuối tuần có rỗi
không. Ninh Hiên nói: "Thứ Bảy anh phải đi công tác một chuyến, đến thứ Ba
tuần sau mới về được." Hắn hỏi tôi có chuyện gì.

Tôi nói các bạn đồng nghiệp muốn đến nhà chơi, mang
theo cả "hàng xách tay" nên bảo tôi hôm đó ông chủ nhà có lộ diện
được không. Tôi cười gian xảo: "Anh mà xuất hiện trước mặt chúng nó, úi
trời! Em đoán thể nào chúng nó cũng thi nhau há hốc miệng, có khi nuốt trọn
được cả quả trứng gà chứ chẳng chơi! Ông xã. anh không biết chúng nó thèm khát
anh kinh khủng thế nào đâu!"

Ninh Hiên vừa cười vừa lắc đầu: "Em ấy, ba mươi
đến nơi rồi mà vẫn chẳng khác gì trẻ con!"

….Cảm giác này…hơi rùng mình….

Đến thứ Bảy buổi sáng tôi thức dậy tiễn Ninh Hiên ra
sân bay. Không nói rõ được tại sao, mỗi khi tiễn Ninh Hiên lên máy bay, dù ngay
ngày hôm sau hắn sẽ về, thậm chí là về ngay trong ngày, nhưng lòng tôi vẫn trĩu
nặng cảm giác lưu luyến và lạc lõng rất khó tả.

Trước khi lên máy bay Ninh Hiên có lẽ cũng đã nhận ra
vẻ thất thần khác thường của tôi, hắn bất lực thở dài, rồi dịu dàng cười nói:
"Sao mà môi lại trề ra thế kia? Không vui à? Nhìn em xem, mắt mũi chụm lại
làm một rồi đây này! Bà xã, đừng như thế, ngoan nào, mấy hôm nữa anh sẽ về ngay
ấy mà!"

Hắn hôn lên trán tôi, rồi lại hôn môi tôi, tôi ôm hắn
một chút, nói: "Ừ, biết rồi, anh nhớ tự chăm sóc bản thân!"

Hắn lại đưa tay lên vỗ đầu tôi mấy cái, quay lưng đi
thẳng.

Tôi lững thững trở về, bắt đầu lơ đãng chuẩn bị đồ cho
buổi tiệc ngày mai với bốn cô tiểu yêu tinh.

Nghĩ Ninh Hiên đằng nào cũng không có nhà, tôi dứt khoát
gói ghém cất hết ảnh gia đình đi, tránh để chúng nó nhìn thấy lại phải giải
thích lôi thôi. Chúng mà biết người đàn ông chúng thèm nhỏ dãi bấy lâu, tưởng
rằng cách xa vời vợi, lại chính là "tướng công" của tôi thì chắc sẽ
sốc ói máu lăn quay ra đất cả lũ mất.

Thực ra tôi cũng muốn biết bộ dạng chúng nó sẽ thế nào
khi biết chồng tôi là ai lắm, nhưng đáng tiếc khổ chủ vẫn thường bảo tôi làm
người cần biết giấu tung tích.

Dọn dẹp và chuẩn bị xong xuôi, tôi ngủ trọn một giấc,
sáng thức dậy tự làm một ít đồ ăn sáng. Hôm qua tôi đã cho cô giúp việc nghỉ
phép. Buổi sáng sớm mát rượi, phải lủi thủi ngồi ăn sáng một mình thật khiến
người ta dễ có cảm giác cô quạnh.

Chỉ mới qua một đêm không gặp, mà tôi đã nhớ mong hắn
lắm rồi!

Gần 10h, mọi người nô nức đến gõ cửa theo địa chỉ tôi
đã cho.

Tôi chân thành bày tỏ sự tiếc nuối và áy náy với tất
cả: "Thật không phải, ông xã chị bận quá, phải đi công tác nên hôm nay
không tham gia với chúng ta được! Mọi người cứ tự nhiên, không cần câu nệ khách
sáo!"

Bốn cô nương cùng bốn bạn đồng hành công vào nhà.
Không ngoài dự đoán, vừa vào trong cả lũ đã thi nhau trầm trồ: "Oa oa! Tô
Nhã, đây là nhà chị hay phim trường thế? Hoành tráng quá!"

Tôi khiêm tốn nói: "Cũng tàm tạm! Tàm tạm!"

Nhà cửa quá to, đồ đạc lại quá xịn mà tìm khắp nơi
không thấy một bức hình nam giới nào, chúng bắt đầu ngang nhiên quay sang đoán
già đoán non tôi cưới được một lão già giàu sụ.

Tôi nghiêm túc cải chính: "Không phải! Thật sự
không phải thế!"

Thôi Sa là đứa cầm đầu, tỏ thái độ rõ nhất, nó nói:
"Không tin, thật sự không thể tin được!"

Tôi mà nói cho chủ nhà biết đồng nghiệp của vợ hắn nói
hắn là ông già ốm yếu, liệu hắn có nhăn mày khó chịu không nhỉ?

Thôi Sa vẫn không buông tha, hỏi tôi: "Chị Tô, em
không nhịn được, cho em hỏi thẳng một câu nhé, đương nhiên chị phải công khai
trả lời thành thật! Có đúng chị là vợ cả không đấy? Sao càng nhìn em lại càng
cảm thấy chị như… vợ bé của người ta!"

Tôi choáng! Thế quái nào mà sau một hồi phân bua, giả
thiết tôi lấy chồng già đã được bác bỏ, nhưng lại chuyển ngay thành vợ bé là
sao!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Vẫn Mơ Về Em