Vợ Yêu, Đừng Chạy Trốn


Lãnh Phong bước vào phòng Tiểu Vy. Đập ngay trước mắt hắn là cảnh tượng không nên có trong đời: Lục Quân ngồi cùng giường với nàng. Nam nữ một khi đã ngồi cùng giường nhau ắt sẽ có chuyện xảy ra. Sắc mặt hắn trầm xuống, vẫn quan sát người nàng như khúc gỗ ngồi nhìn hắn.- Lãnh Phong à! Tớ chỉ gọi cô ấy dậy thôi! Là do Đường Hi nhờ a..Hắn túm lấy cổ áo Lục Quân lôi ra ngoài:- Biến!- Chà! Phòng Tiểu Vy có mùi rất dễ chịu nha! Bao giờ cho tớ ngủ nhờ vài bữa! - Lục Quân cười cười.- Biến nhanh! - Lãnh Phong đứng ở cửa, khoanh hai tay trước ngực, sắc mặt sa sầm.- Tớ làm sao biến được? Nhỡ cậu học cách biến của tớ thì sao đây? Bí quyết gia truyền mà... - Lục Quân cứ đứng đó, anh cười khẩy.- Vậy thì xéo nhanh! - Hắn nói lớn, tay cầm lọ thủy tinh không lưu tình ném về phía Lục Quân. Nhưng chưa kịp cầm thì anh ta đã chạy cả ngàn dặm rồi.Hắn thở dài, nhìn nàng bên trong đang quay lưng về phía hắn, cả người run nhẹ. Hắn hỏi:- Vy Vy, em sao vậy?Nàng vẫn không nói gì. Hắn nhìn kỹ hơn, nàng là đang cố nịn cười..- Bạch Tiểu Vy!- Em xin lỗi! ...Nhưng mà.. anh làm em buồn cười quá.. Haha...- Ừm! Liệu người nào đó có muốn đi làm không đây? - Hắn tựa lưng vào cửa nói.- A! Em đi! Em đi! - Nàng bật dậy, chạy vào phòng tắm.- Anh muộn mất rồi! Em cứ đi cùng Lục Quân, cậu ấy làm trong công ty sẽ chỉ cho em. - Hắn quay người, để bộ quần áo lên giường.20 phút sau, khi Lãnh Phong đã rời đi...Nàng chạy ra khỏi phòng, tay cầm chìa khóa xe của mình mới được mang đến. Nàng chạy xuống gara, lần trước hắn đã đem chiếc LP 560-4 đi tu sửa, vậy là giờ hắn đang đi Lamborghini Reventon. Nàng cười khẩy, nắm chắc chìa khóa xe độc nhất trong tay. Nói lớn với Lục Quân đứng ở chỗ xe nàng:- Lục Quân! Đi thôi! Em sẽ lái!- Này này! Xe này của em hả? - Lục Quân mắt trợn tròn nhìn chiếc Lamborghini Aventador màu vàng của nàng đậu ở ngoài cửa.- Đúng! Sao nào? Em nói Bạch Đỗ cha mang đến! - Nàng đắc ý cười.- Hai người các em máu siêu xe nhỉ? Toàn chơi Lamborghini thôi!Nàng đắc ý cười. Chưa kịp nêu thành tựu thì Lục Quân đã phá vỡ nó :- Nhưng Lãnh Phong chơi hết toàn bộ dòng siêu xe rồi! Còn có chiếc Lykan HypeSport nữa đấy!Nụ cười trên mặt nàng tắt ngấm, hắn như vậy nàng chơi sao lại. Quay ra hỏi Lục Quân:- Gia sản của Lãnh Phong rốt cuộc là chiếm bao nhiêu?- Hơn 70% cổ phần thế giới, hắn rất được, hơn bố em chút ít... - Lục Quân vẫn tiếp tục chiêm ngưỡng chiếc xe của nàng.Ý nghĩ hi vọng đánh bại hắn là đổ hết. Nàng lên xe nói:- Anh không đi em sẽ cho anh đi bộ! Xe anh giờ không có ở đây đâu!Vừa đợi Lục Quân lên xe, nàng nhấn ga, chiếc xe thể thao màu vàng nhanh chóng mất hút với tốc độ kinh người.Đến cổng Lạc thị, Lục Quân mặt tái mép nhìn đồng hồ:- Thời gian đi bình thường từ nhà đến đây là 30 phút, em tiết kiệm được cho anh 20 phút... Tốt lắm... Cứ đỗ xe cạnh đó đi.Nàng đậu chiếc xe cạnh xe hắn. Hai siêu xe một đen một vàng đứng cạnh nhau, thu hút bao ánh mắt của mọi người đi qua lẫn nhân viên công ty. Điều đó cũng chẳng thể đi vào tâm trí nàng, vì nàng đang ở Lạc thị hắn a. Đây là lần thứ hai nàng đến, nhưng mà.. lần này nàng có nhìn kỹ hơn, khá đẹp và sang trọng a. Nhân viên công ty này cũng không hề nhớ đến nàng về lần đó, nên nàng có vẻ thoải mái hơn.- Tiểu Vy! Em sẽ được thu xếp vào làm thư ký riêng của Lạc tổng. - Lục Quân đi bên cạnh nàng nói.- A.. Em không được làm công việc khác sao? - Làm thư ký của Lạc tổng? Lại thư ký riêng nữa. Vậy là số thời gian nàng bị bắt nạt sẽ tăng lên sao?- Em có muốn ăn đồ ngọt không? - Bỗng Lãnh Phong lù lù từ đâu đi ra, đứng đằng sau nàng.- A... Có.- Vậy thì làm đi! - Hắn cười tà.- Vâng!Nàng đi đằng sau hắn vào văn phòng, hắn mở cửa nghiêng người cho nàng bước vào. Tiểu Vy bước vào, quan sát một lượt, bỗng- Cạch! - Hắn đem cửa phòng khóa lại.Nàng vừa quay lại đã thấy bàn tay to lớn kéo nàng ép vào cửa, tập hồ sơ nàng vừa nhận từ Lục Quân rơi xuống, giấy bay tứ tung. Nàng cố gắng giẫy giụa:- Lãnh Phong!.. Anh làm gì vậy?- Yên nào! Để anh ngắm em chút! - Hắn nhìn nàng. Nàng mặc bộ đồ công sở do hắn mang lên, rất đẹp, thật sự rất đẹp.- Lãnh Phong..? - Nàng nhìn hắn. Hắn nhìn cái gì chứ? Nàng mặc bộ này là do hắn đưa mà. Cứ nhìn chằm chằm vậy là sao?Hắn giữ chặt ót nàng, kéo lại gần, bờ môi của nàng chạm môi hắn- Ư! - Nàng giật mình, vội mở miệng nói hắn dừng lại.Thế nhưng nàng lại là mở rộng lợi thế cho hắn, hắn ép chặt hơn, đôi chân dài ép vào cửa, căn bản nhất quyết không để nàng thoát. Dây dưa một hồi, nàng ngồi thụp xuống, đôi chân nàng không còn sức lực nào a. Quay ra liếc hắn đang cài lại cúc áo, hắn nói:- Anh có cuộc họp, em muốn đi hay ở đây làm?- Ở đây! - Nàng đâu có ngu mà đi a, Lục Quân rất giỏi việc soi người khác. Nhìn thấy nàng cùng hắn đi ra, biết anh ta sẽ nói gì.- Được! Ở đây thôi! Đừng đi đâu! - Hắn thu xếp xong đống hồ sơ la liệt trên sàn, kéo nàng vào phòng nghỉ.- Ngủ đi! - Hắn hôn lên vầng trán nhẵn mịn của nàng rồi rời đi.Nàng nằm trên giường hắn, chưa đầy hai tiếng đã hoàn thành xong việc. Nàng cười vui vẻ:- Thật dễ a! Cứ tưởng là khó lắm cơ! - Nàng thu dọn hồ sơ, bản báo cáo để lên bàn hắn. Rồi lại quay trở lại phòng với laptop.Như thường ngày, mỗi lúc hắn không ở cùng nàng, nàng lại mang laptop ra lên mạng. Vào facebook, nàng lâu lắm không vào a. Vừa vào, nàng lướt qua một lượt, rồi dừng lại ở mục ảnh, ở đó có rất nhiều ảnh của nàng với Từ Trí. Thở dài, anh ta tại sao nàng phải lưu lại? Nàng bấm delete một lượt ảnh nào có mặt nàng và hắn, rồi quay trở lại trang chủ. Có rất nhiều tin nhắn từ bạn học cũ, họ đều hỏi nàng giờ đang ở đâu và liên hệ như thế nào. Trả lời một lượt câu hỏi, bỗng có một cửa sổ chat nhảy ra làm nàng giật thót mình, nàng nhìn tên Đường Hi vội trả lời:- Cậu có thể thôi làm kiểu này đi không hả?- Hi! Cậu ở đâu vậy?- Ở Lạc thị! Cậu vẫn ở nhà?- Ừ.. Mình ở nhà cùng hai tiểu cẩu.Nhớ lại hai tiểu cẩu kia, nàng hỏi:- Ổn không?- Chơi khỏe lắm! Vừa xé đứt cái váy của tớ rồi!Nàng im lặng. Ôi Hạ Đường Hi ơi là Hạ Đường Hi! Cậu làm gì với chúng vậy?Đường Hi cùng nàng nói chuyện một hồi. Chợt nàng thấy có tiếng động bên ngoài. Lãnh Phong đã về? Nhưng không phải, đây là tiếng giày phụ nữ a. Nàng khẽ mở cửa, nhìn ra bên ngoài bằng khe cửa nhỏ hẹp. Có một người mặc bộ đồ công sở màu đen rất quyến rũ, váy đen kéo cao, đem giầy cao gót không mang vớ. Cô ta ngồi lên bàn làm việc của Lãnh Phong, nhẹ nhàng vuốt tấm biển tên hắn. Rồi cô ta cầm tách trà mình mang vào uống một ngụm, rồi lại để nghiêm chỉnh trên bàn làm việc hắn. Đợi cô ta rời đi, Tiểu Vy không hề ra ngoài, nằm trong phòng tự nhủ:"Mình chưa nhìn thấy gì! Mình chưa nhìn thấy gì! Mình chưa nhìn thấy gì! AAA! Cô ta làm vậy chẳng phải là thích Lãnh Phong sao? Sao cô ta làm vậy?.... Làm vậy làm gì chứ?? Công khai cho anh ta có phải được không???"Nàng quay đi quay lại trên giường, giường này rất êm ái giống hệt cái ở nhà hắn, nàng cũng dễ dàng đi vào giấc ngủ.-------------------------------------------------------------------------------------------------------------Hắn về phòng, không thấy nàng ở trong phòng, tập báo cáo được đặt gọn gàng trên bàn hắn, hắn mỉm cười. Nhóc lười biếng đó cũng làm được sao? Hắn đi vào phòng nghỉ, quả nhiên nàng nằm đó ngủ rất say. Hắn đưa tay lên xoa đầu nàng:- Vy Vy, dậy thôi!- A! Đồ nhát cáy! - Nàng bật dậy. Người mặc đồ công sở màu đen kia, cô chạy đi đâu?- Gì? - Lãnh Phong nhíu mày, nhìn nàng.- Woa! Anh thật tốt phúc à nha! Được cô ấy thương mến như vậy! Thật tốt nha! - Tiểu Vy nhìn hắn cười.Lãnh Phong càng nhíu mày chặt hơn. Hắn được người ta thương mến vậy, lẽ nào nàng không ghen mà còn đi chúc mừng?- Tiểu Vy em nói gì?- Cái cô trưởng phòng đó! Em xem thông tin về cô ta rồi! Rất khá nha! Cô ấy rất hợp với anh, xinh đẹp vậy mà! - Tiểu Vy cầm tập hồ sơ có tên "Liễu An", lấy ảnh cô chỉ cho hắn.- Tiểu Vy! Em đọc tiểu thuyết nhiều rồi đó!- A! Em không có a! Cô ta làm vậy phải là rất yêu thương anh! - Nàng vừa nói vừa cười, nụ cười càng rạng rỡ hơn.- Cô ta làm gì? - Lãnh Phong mỉm cười, ngồi cạnh nàng.- Cô ấy uống trà của anh! Hình như cô ta làm rất nhiều lần rồi, em thấy cô ấy chẳng ngại ngùng gì cả. Người ta nói nếu nam nữ uống trà chung thì rất là tình cảm a! Đó gọi là... hôn gián tiếp á! Hì hì! - Nàng đưa ánh mắt lúng liếng nhìn hắn, cười rạng rỡ.Nghe đến đây, nụ cười cứng ngắc trên khuôn mặt hắn. Trưởng phòng An là người thường xuyên pha trà cho hắn, cô ta pha trà cho hắn lâu như vậy lẽ nào? Hắn sa sầm mặt, đứng bật dậy đi ra ngoài.- Eh! Anh làm gì vậy?Hắn không trả lời, cầm tách trà lên quan sát kỹ lưỡng. Quả nhiên, vết son môi mờ mờ xuất hiện ở miệng cốc, là chỗ hắn hay uống nhất.- Ehh! Vậy đúng a! Rất là tình cảm! Sao anh lại nỡ làm vậy với cô ấy? Cho cô ấy cơ hội đi a! - Tiểu Vy giật lấy cốc trà từ tay hắn, giơ lên quan sát tỉ mỉ:- Nếu em không nhầm thì...Nàng giơ cốc lên cao, quan sát đáy cốc, dưới đáy cốc có chữ Phong và An lồng nhau màu đỏ rất đẹp. Theo người ta, nếu tên của nam nữ lồng nhau, quả ắt sau này sẽ rất hạnh phúc. Nàng giật giật áo hắn:- Lãnh Phong! Anh xem này! Cô ta yêu anh rất nhiều nha!Hắn nhìn ký hiệu đó dưới đáy cốc cảm thấy rất chi ngứa mắt, cố gắng hỏi nàng:- Sao em biết?- Là lần lâu em và Từ Trí có làm thử? - Nàng quay ra cười tươi.- Choang! - Hắn ngay tức khắc ném thật mạnh tách trà xuống sàn, sắc mặt không chút biểu cảm.Tiểu Vy theo hành động này của hắn giật mình nói:- Anh làm gì vậy?- Nghe đây! Từ giờ trở đi, đừng bao giờ nhắc chuyện em và anh ta nữa. - Từng lời nói qua kẽ răng của hắn phát ra.Sắc mặt nàng trắng bệch. Hắn là giận thật rồi! Hắn giờ là thực sự giận rồi!- Nhưng anh không thể làm thế, ít ra cô ấy cũng pha trà và cắm hoa cho anh...- Choang!!! - Hắn lại một lần nữa ném chiếc bình đi! Để chúng trên bàn, hắn thực thấy ngứa mắt.- Từ giờ cũng đừng nhắc đến cái tên đó trước mặt anh! - Hắn đi tới bên nàng.Nhưng hắn cứ tiến một bước nàng lại lùi một bước. Cuối cùng nàng cũng bị ép vào tường, hắn một tay giữ hai tay nàng cố định trên đầu, một tay khóa eo nàng, rít qua kẽ răng:- Em có gì để nói không?Nàng là bị hắn lúc này làm cho sợ hãi, chỉ biết lắp bắp:- Em.. xin lỗi... Em không biết..Hắn đột nhiên dịu đi. Đưa tay ôm nàng vào lòng. Nàng khóc rồi! Hắn làm nàng khóc rồi!- Đừng khóc! Vy Vy, đừng khóc!Nàng ở trong lòng hắn nức nở, làm hắn cảm thấy rất không thoải mái, cơ thể dâng lên một cỗ đau xót. Hắn đưa tay gạt nước mắt nàng nói:- Vy Vy.. Đừng khóc! Anh xin lỗi! Làm em sợ rồi..Nàng vẫn nức nở không ngừng, hắn lại ôm nàng vào lòng an ủi:- Vy Vy.. Đừng khóc! Anh ở đây Vy Vy!Hắn vẫn ôm nàng, nhất thời không để ý được...Phía sau Lục Quân tìm trong đống sứ vỡ mà hắn vừa ném đi, lấy miếng đáy cốc có dòng chữ Phong An lồng nhau nhét vào túi, rời khỏi phòng...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
BÌNH LUẬN TRUYỆN