Xin lỗi, nhận nhầm người



Buổi chiều Thụ còn có công việc, trong nhà không người, Thụ sợ Công đợi mình sẽ nhàm chán, nên chở cậu về phòng trọ của cậu.

Bé váy thì không thể mặc nữa rồi, Thụ lấy cho cậu một bộ đồ của mình.

Thật ra chiều cao của họ không chênh lệch nhiều lắm, chỉ là dáng người khác chút, Công dù sao cũng chỉ là một sinh viên, tự nhiên không thể có vóc dáng lăn lộn xã hội nhiều năm đẹp mã như Thụ, mặt khác, Công vì muốn mặc váy nên không tập thể dục thể thao nhiều, vóc người cũng thanh mảnh.

Điều này lại làm cho Thụ có cảm giác, quần áo của hắn trên người cậu, y như mặc áo sơ mi bạn trai trong truyền thuyết.


Cực kỳ thú tính, làm cho người muốn quá….

Trên đường đưa Công về nhà, Thụ liều mạng ép chế tính dâm trong người mình lại, nhìn không chớp mắt một lát rồi làm bộ đứng đắn.

Nhưng lý trí gì đó, chỉ là mây bay, khoảnh khắc Công tháo dây an toàn nói lời tạm biệt, mặt hơi đỏ, ánh mắt trong suốt như pha lê, bên trong còn có hình ảnh phản chiếu của hắn, một ánh nhìn kia, Thụ cảm thấy mình đã vứt thứ gọi là liêm sỉ đi mất rồi.

Đành thôi vậy.

Hắn giữ chặt tay cậu, kéo cậu về lại ghế ngồi, cúi người hôn sâu, thẳng đến khi ánh mắt Công có chút không đúng lắm, mới thở hổn hển buông ra.

“Cục cưng, tạm biệt.” Nhẹ lau đi vệt nước trên môi cậu, cười nói “‘Đừng quên muốn anh.”

Công sửng sốt một giây, sau đó lại trở về bình thường, hôn nhẹ khoé môi hắn đáp trả, cũng nói lời tạm biệt với Thụ.

“Tạm biệt.”


Công về nhà, nhỏ bạn thân đang ôm hộp kem, vừa ăn vừa xem phim, thấy cậu vào nhà, nhấn tạm dừng phim, cầm hộp kem đi qua, vẻ mặt hưng phấn không chút giấu diếm.

“Anh bạn nhỏ, cả đêm không về nhà. Còn không mau thẳng thắng khai nhận, nói mau, đi đâu?”

Công ngồi xuống, há miệng, nhỏ bạn liền thuận tay đút một muỗng kem cho cậu, sau đó bày ra bộ dạng cực kỳ nghiêm túc ‘chất vấn’ cậu.

“Đêm qua đi đâu? Với ai? Làm gì?”

Công chỉ nói tên Thụ, sau đó cầm muỗng tự múc ăn.

Bạn thân lây tay che miệng hũ lại, vừa tránh vừa hỏi: “Mày vẫn chưa trả lời hết câu hỏi của tao? Mày với anh ta đi một đêm làm cái gì rồi?”

Bị giọng điệu buột tội của bạn thân bắn tới, bản thân cậu còn chưa hết thẹn thùng, nhỏ bạn lại không hề nể mặt, nhất thời cảm thấy vô cùng thất bại.

Thừa dịp bạn thân không chú ý lại múc thêm muỗng kem, ăn xong mới hàm hồ đáp: “Thì mày cũng biết rồi mà…”

Bạn thân: “Biết gì mà biết, mày nói vậy là sao?”


Cậu chỉnh chỉnh lại cổ tay áo, ngoan ngoãn trả lời: “Hai bọn tao, cùng một chỗ rồi.”

“À, cùng một chỗ.” Bạn thân đưa hủ kem cho cậu, lại bắt phim coi tiếp.

Năm giây sau…

“Bà mẹ!!! Cùng một chỗ???!!!”






Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Xin lỗi, nhận nhầm người