Y nhân hạo nguyệt


Chương 42: Phản công
Thời gian qua như trang sách lật qua lật lại “ào ào” lặng lẽ trôi qua. Sau khi làm tốt bài thi, Mạch Dao nhẹ nhẹ thở phào một cái nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng học nàng khẽ nhếch khóe môi, không tiếng động hò hét:
“Chào mùa hè!
Xa xa trông thấy dáng người kia ở cửa trường học, Mạch Dao chưa phát giác mình bước nhanh hơn. Dưới bóng cây người nọ thản nhiên đứng thẳng, khóe miệng hơi cười, lẳng lặng nhìn nàng chăm chú chỉ là đáy mắt kia chợt lóe lên 1 tia nóng rực bán đứng tâm tình của hắn.
Mới vừa tới gần, tay phải đã bị nắm chặt. Bên tai truyền đến 1 nụ cười nói nhỏ: “Có nhớ anh hay không ?”
Bên tai dâng lên một hồi hâm nóng, Mạch Dao rất thành thực gật đầu: “Có”
(Bạn đang đọc võng du ” Y nhân hạo nguyệt” – Kỳ Nhược, chuyển ngữ Tuyết Liên. Chúc các bạn có những giây phút thư giãn vui vẻ!)
Đích xác là đã lâu không gặp. Một tuần 4 môn thi chuyên ngành làm cho Mạch Dao cảm thấy bội phần áp lực, trừ thời gian ăn cơm ra ngủ nàng cơ hồ từng giây từng phút ôm “chân Phật ” . Vì không để cho Mạch Dao phân tâm, Sở Hạo rất săn sóc tự động biến mất một tuần, chỉ mỗi đêm trước khi ngủ gọi điện thoại, có đôi khi thậm chí chỉ có một câu “Ngủ ngon” .
Thông cảm như vậy làm cho Mạch Dao ngoài cảm động cũng có chút áy náy. Vốn nên là giữa người yêu nhau tình yêu cuồng nhiệt bọn họ lại suốt một tuần không có gặp mặt. Cho đến khi phát giác được chính mình đang cầm lấy sách nửa ngày ngây ngốc trong đầu toàn bộ là bóng dáng 1 người Mạch Dao mới phát hiện người đó ở trong lòng có phân lượng, so với trong tưởng tượng còn nặng hơn nhiều lắm.
“Buổi tối chắc là em có rảnh rỗi chứ?” Sở Hạo dắt tay của nàng, thanh âm giống nhau trước kia ôn nhu, Mạch Dao tựa hồ như có thể nghe được nửa câu kia không nói ra miệng … “Em dám nói không rảnh thử xem?”
Vì vậy Mạch Dao rất thức thời gật đầu, suy nghĩ một chút nàng lại bỏ thêm một câu: “Mấy ngày sau đều là của anh.”
Cảm giác được trên tay căng thẳng, Sở Hạo cúi đầu âm thanh ở trên đỉnh đầu vang lên:
“Một lời đã định.”
Khóe môi giương nhẹ, Mạch Dao nắm bàn tay lớn ấm á kiap. Tại sao lại không chứ? Hồi lâu đã không gặp nàng cũng rất muốn cùng hắn cùng một chỗ.
Một đường đi phía trước, Mạch Dao đột nhiên có một loại cảm giác là như ở trong trò chơi. Ngày ngày đi theo đại thần “Trèo non lội suối” khi đó nàng cũng không hỏi đi nơi nà không cần phải lo lắng lạc đường bởi vì người vĩnh viễn đi ở phía trước kia chính là phương hướng. Nàng vốn khó hiểu nàng vì cái gì không ghét cảm giác “Người hầu” này, hôm nay nàng mới hiểu được cảm giác này gọi là tín nhiệm, gọi là an tâm, đơn giản là vì người phía trước là anh ấy
Cho đến khi bị Sở Hạo dắt đi vào “Dật Dịch Hiên “, Mạch Dao mới phục hồi lại tinh thần.”Dật Dịch Hiên” là 1 trong những nhà hàng cao cấp nhất thành phố B, tại trong thành phố chi nhánh hơn mười nhà hàng nhỏ, Mạch Dao đã từng thấy qua nhiều lần. Bất quá bởi vì chỗ ngồi của “Dật Dịch Hiên” đa số đều phải đặt trước, hơn nữa bình thường cũng không có thời gian Mạch Dao chưa có vào xem qua.
“Dật Dịch Hiên?” Mạch Dao hỏi.
“Nghe nói nơi này chỗ ngồi rất khó kiếm, phải đặt trước thật lâu, anh chừng nào thì đặt chỗ?”
“À, đặt chỗ đã lâu rồi.” Sở Hạo cười khẽ, trong mắt xẹt qua một tia giảo hoạt.
“Xin chào, xin hỏi 2 quý khách dung gì?” Cửa người phục vụ chào đón.
Sở Hạo đang muốn nói chuyện, cách đó không xa một vị nam nhân mặc âu phục trẻ tuổi bước nhanh hướng bọn họ đi tới, đối với người phục vụ kia nói nhỏ vài câu, sau đó cung kính chuyển hướng Sở Hạo:
“Sở tiên sinh bên này thỉnh.
Mạch Dao không khỏi cảm thán: nghe tiếng Dật Dịch Hiên đã lâu thái độ phục vụ tuyệt hảo, hôm nay xem như thấy được. Nàng dùng cánh tay nhẹ đụng Sở Hạo 1 cái: “Anh thường đến?”
Sở Hạo khẽ gật đầu một cái, khóe môi khẽ mỉm.
Phòng không lớn, giữa hé ra 1 bàn vuông thủy, trên tường màu vàng ấm có ba bức tranh bày thành hình bậc thang
Ngón tay gảy nhẹ mặt bàn, nhìn một 1 tay đỡ món ăn, âm thầm nghi hoặc: vừa rồi lúc lên lầu trông thấy đại sảnh chỗ ngồi đã chật ních, lẽ ra cần phải mang thức ăn lên chậm nhất như thế nào lại nhanh như vậy? Ánh mắt không tự chủ liếc về Sở Hạo ngồi ở một bên, hắn đang nhàn nhã dựa vào thành ghế, híp một đôi mắt nhìn nàng.
Chỉ nhìn một cách đơn thuần vẻ mặt Sở Hạo, Mạch Dao cũng đã đoán được hơn phân nửa:
“Tiệm này… Không phải là nhà anh mở đó chứ?”
Sở Hạo tự tiếu phi tiếu lắ
“A?” Mạch Dao như có điều suy nghĩ nhíu mày, chờ câu sau của hắn.
Sở Hạo cười khẽ: “Dật Dịch Hiên… Là anh mở nhưng Đường Triệu là đại cổ đông của anh cái này cùng nhà chúng ta không có quan hệ gì.”
Mạch Dao kinh ngạc. Chính mình đoán được là một chuyện, nghe hắn chính miệng nói nhưng lại một chuyện khác… Cảm thấy bội phục đồng thời Mạch Dao cũng thầm hạ quyết tâm, muốn cùng đại thần đứng chung một chỗ chính mình phải càng thêm nỗ lực.
Sở Hạo sủng ái xoa xoa mái tóc dài của nàng: “Mau ăn cơm đi.”

Đồ trên bàn bị thanh lý sạch sẽ Sở Hạo lưu lại một câu “Chờ anh một chút” liền đứng dậy đi ra ngoài. Hai phút sau khi hắn xuất hiện lần nữa tại trong bao lấy ra 2 cái Laptop.
“woa?” Mạch Dao hai mắt tỏa sáng, hai máy tính kia có một máy là của nàng. Mấy ngày hôm trước vì phòng ngừa mình phân tâm, nàng tạm thời đem máy tính xách tay giao cho Sở Hạo bảo quản, không nghĩ tới bị hắn lấy ra ở
Sở Hạo tại bên cạnh Mạch Dao ngồi xuống mở ra máy tính. Mạch Dao tò mò đi tới gần, nàng còn chưa thấy qua đại thần trang bị thật ra trông thế nào! Sở Hạo đã đăng nhập trò chơi thấy nàng một bộ dáng nhiều hứng thú đem máy tính xách tay đẩy qua cho nàng.
Mạch Dao đối với acc đại thần tràn ngập tò mò, tiếp nhận con chuột tại trên màn hình qua lại di động, xem một chút thuộc tính nhân vật, lại xem một chút trang bị giống như là mấy trăm năm không có chơi qua trò chơi như vậy. Chợt nhớ tới tất cả mọi người nói đại thần rất có tiền, nàng lại hấp tấp mở kho hang của Trường Phong Hạo Nguyệt.
Ngồi ở một bên Sở Hạo đùa nghịch vài sợi tóc của Mạch Dao: “Mạch Dao, em đây là thế nào đây?”
Mạch Dao đang để mắt mạnh mẽ cũng không quay đầu thuận miệng đáp: “Thanh tra tài sản, thực địa kiểm kê tài sản hợp pháp.”
Sở Hạo dở khóc dở cười: “Mạch Dao à…”
“Hả?”
“Em đã đã thi xong.”
Mạch Dao sững sờ “Ách… em đây mới gọi là ứng dụng học.”
Kho của đại thần được sắp xếp ngay ngắn rõ ràng, thứ nhất là nhiều loại khoáng thạch, trang thứ hai là các loại dược liệu, thứ ba thì tràn đầy tất cả đều là trang bị đại đa số ghi “Trường Phong Hạo Nguyệt chế tạo”.
Mạch Dao đang muốn xuống chút nữa lật ánh mắt lại bị 1 cái trong góc hiện ra hắc quang pháp trượng rất kỳ lạ này hấp dẫn – - pháp trượng này… Giống như thấy tại nơi nào.
Con trỏ không tự giác dời về phía thanh pháp trượng kia, khi thấy rõ hiện ra tên trang bị Mạch Dao cả kinh hít một hơi … gọi linh! Đồ chơi này làm cho nàng trong nháy mắt nghĩ ra “ người thần bí” mấy tháng trước oanh động “Cửu Châu” …làm “một nhành độc tiếu” bị lần lượt tụt cấp. Mạch Dao không nghĩ tới nàng có thể tại trong kho của đại thần trông thấy cái “Tang vật mất tích ” này .
Sở Hạo ánh mắt rơi tại trên màn hình, khóe môi nhếch ra một tia ý tứ hàm xúc.
Mạch Dao bỗng dưng quay đầu lại, đối diện cặpt như cười như không.
“Anh làm?” Nàng thoát miệng hỏi.
“Em cứ nói đi?” Sở Hạo hỏi ngược lại.
Mạch Dao dị thường kiên định khen nói: “Làm tốt lắm!”
“Quá khen.”
“Nhưng… Tại sao phải vậy chứ?” Mạch Dao đọng lại mi. “Một nhành độc tiếu sẽ không ngốc đến mức đi chọc người biến thái như anh?”
“Biến thái… ?” Sở Hạo trên mặt cứng đờ.
“Anh trong lòng em là anh hình tượng này sao?”
“Em đây là khen anh!” Mạch Dao không cho l
Sở Hạo khóe miệng rõ ràng co quắp vài cái, một hồi lâu mới chậm rãi phun ra một câu:
“Cảm ơn ..anh còn là lần đầu nghe lời khen ngợi… kỳ lạ như vậy.”
Mạch Dao dí dỏm cười cười lui về phía sau khẽ dựa, tiếp tục truy vấn: “Một nhành độc tiếu rốt cuộc đã làm gì mà anh giật thần khí của cô ta, còn cho cô ta lần lượt nàng tụt mười lv?”
Sở Hạo cũng không trả lời, lại hỏi: “Em còn nhớ rõ người tên ‘ không bạc ’ sao?”
Mạch Dao đọng lại mi suy tư, đang lúc Sở Hạo cho rằng nàng sẽ nói “Đã quên” thời điểm, lại nghe thấyt nhiên mở miệng:
“A! Không bạc! Nhớ! Có một hồi tên kia hái thuốc bị vây công, em còn giúp anh ta 1 lần. Em lúc ấy liền nhớ đứa nhỏ này thiếu gân đi… người ta gọi Tiền Đa Đa, gọi Tiền gia trang mà anh ta… rõ ràng đặt tên gọi không bạc, tại sao không có việc gì cùng tiền gây sự đây, anh ta như thế nào không gọi là nghèo kiết xác? Anh nói xem?”
Mạch Dao có điểm mờ mịt nhìn Sở Hạo càng ngày sắc mặt càng đen, yếu ớt hỏi: “i này… sẽ không trùng hợp… là anh chính là người nghèo kiết xác kia đi?”
“Em cứ nói ?” Còn vừa vặn nói qua ba chữ, Mạch Dao lại rõ ràng nghe được tiếng nghiến răng nghiến lợi.
Mạch Dao hoàn toàn tỉnh ngộ: “Tên quỷ nghèo kia là ác phụ hái thuốc của anh? Cho nên… anh lần lượt làm rơi 10 cấp của “một nhành độc tiếu” là vì… Cô ấy từng giết em?”
Sở Hạo khiêu mi cam chịu.
Chân tướng rõ ràng, Mạch Dao tâm tình thật tốt lại nhịn không được lẩm bẩm lẩm bẩm:
“Biến thái quả nhiên có dạng biến thái. Rõ ràng là thích khách, không nên ăn mặc như người thư sinh; rõ ràng là đại tài chủ không nên gọi là ‘ không bạc ’, ….này sao anh không gọi nơi này là ‘nơi đây không bạc ’ a…”
“Đồng – Mạch - Dao!” Nàng vẫn chưa xong… Sở Hạo rất buồn bực. Nếu sớm biết hôm nay sẽ bị giễu cợt như vậy, hắn nhất định sẽ không đặt 1 cái tên như vậy.
Mạch Dao ôm bụng mừng rỡ dừng lại không được, lại phút chốc cảm giác được cả người bị ôm từam tử cúi đầu âm thanh mang theo một chút hâm nóng ý quét qua một bên gò má nàng:
“Hiện tại thân thế cũng cho em điều tra, em cũng có thể yên tâm gả đi chứ?”
“Hả?” Mạch Dao nhất thời không biết hắn đang nói cái gì.
Sở Hạo trong mắt thoáng hiện lên một tia ranh mãnh vui vẻ:
“Em vừa rồi là đang tiến hành thanh tra tài sản trước hôn nhân, anh không để ý đâu”
Chương 43: Không phải là anh không ai có thể hơn
“Cái này…” Mạch Dao nửa tức giận nửa xấu hổ dùng cùi chỏ đụng người hắn. Sở Hạo khẽ, hơi thở mát lạnh quét qua gáy, Mạch Dao cảm giác được nhiệt độ trên mặt càng ngày càng cao.
Cánh tay dài ôm nàng khẽ buộc chặt, tiếng nói ôn nhuận thu lại vài phần nghiền ngẫm: “Mạch Dao, anh đều chuẩn bị xong, còn em
Còn không có thói quen thân mật như vậy Mạch Dao có điểm không được tự nhiên co lại cổ: “Em không phải là đã đáp ứng sao… Nói đi, khi nào thì kết hôn?”
“Hiện tại.”
“Bây giờ sao?” Mạch Dao kinh ngạc quay đầu lại, cố gắng tại trên mặt hắn tìm kiếm dấu vết nói đùa lại chỉ nhìn thấy đáy mắt kia nghiêm túc… Một chút mong đợi.
“Làm sao có thể…” Mạch Dao nhỏ giọng lầu bầu.
“Giờ cũng bảy giờ rưỡi dù thế nào cũng không kịp .”
Mạch Dao mặc dù không có ở trong trò chơi từng kết hôn nhưng Vạn Lý kết hôn nàng là tham dự toàn bộ hành trình. Một hôn lễ bình thường riêng là bố trí liền uốt một 1 buổi trưa, chớ nói thời gian chuẩn bị lễ phục cnọ kia.
“Sẽ không, ” Sở Hạo tựa hồ lòng tin tràn đầy
“Em cứ lên trò chơi đi.”
Mạch Dao không cùng hắn tranh luận, chỉ là cái nhìn khiêu khích của hắn, chuyển qua máy tínhcủa mình ấn xuống nút mở máy. Nàng nghĩ thầm: anh cho rằng nói cưới là cưới được sao? Cho dù anh là đại thần, kết hôn còn có thể cho anh đi cửa sau hay sao? Em muốn nhìn một chút đám cưới này anh sẽ cưới được thế nào! Đồng thời, nàng có điểm tà ác nghĩ: đại thần cũng có khi rt lợi hại, trong chốc lát hải có thể giễu cợt hắn sao?
Mạch Dao đăng nhập trò chơi, dùng lệnh truyền tống tiến vào Vô Huyết thành, bạch y thích khách sớm đã trong thành chờ đợi. Gia nhập đội ngũ, Mặc Thất Tần bị dẫn tiến vào bản đồ bang phái.
Khi 4 chữ “Phạm cốc Lâu Lan” đập vào mi mắt, Mạch Dao bị mau đỏ bỗng xuất hiện trước mắt làm cả kinh trợn mắt há hốc mồm.
Cửa chính chẳng biết lúc nào bị sơn thành màu đỏ thắm, thảm đỏ thật dài từ dưới chân xuất phát đến bậc thang, qua cửa hàng đến trong hành lang chủ lâu. Trên cửa chủ lâu có 1 bảng viền vàng có 1 khối tú cầu lớn phá lệ chói mắt. Một hàng dài kho hàng bang phái trên tường dán chữ “hỷ” đỏ thẫm ” mà ngay cả 2 bên cầu bạch ngọc đều đầy lụa đỏ.
Mạch Dao gi mới hiểu được Sở Hạo lòng tin từ đâu mà đến. Hắn chỉ “Anh đều chuẩn bị xong “, thì ra là chỉ tất cả công việc của hôn lễ đều đã làm thỏa đáng. Hiển nhiên… đây là hôn lễ sớm có dự mưu – - vạn sự sẵn sàng,chỉ thiếu gió đông.
Mạch Dao quay đầu lại, tức giận trừng mắt liếc người nào đó như con hồ ly cười đến giảo hoạt, oán trách nói:
“Anh cũng không nói trước với em một tiếng, vạn nhất em nói không lấy chồng thì sao đây?” Nàng đương nhiên không có thật sự tức giận, cảnh tượng trước mắt không thể nghi ngờ là một kinh hỉ.
“Vậy thì hôm nào.” Sở Hạo nhẹ nhàng cười, một câu “Hôm nào” nói như mây trôi nước chảy, phảng phất đem thời hạn hôn lễ kéo dài là một việc chuyện nhỏ cỡ nào. Nhưng đem một cái bang bự như Phạm Cốc Lâu Lan bố trí được như thế, há lại sẽ là tùy tùy tiện tiện làm được? Giờ phút này Mạch Dao đã đoán được chuẩn bị tất nhiên không có chỉ chừng này.
Mạch Dao nhỏ giọng lầu bầu nói: “Nào có nói hôm nào thì liền hôm đó sao ?”
“Vậy em nói anh làm sao bây giờ? Hôn lễ có thể đổi ngày nhưng tân nương chỉ có một.” Dường như trong lời nói Mạch Dao nghe được hắn ý tại ngôn ngoại…
Nàng bĩu môi, khóe môi lại không tự giác xếch
“Em lại nói sẽ không lấy chồng…”
Mặc dù sớm đoán được nàng sẽ gật đầu, nghe lời hơi ngượng ngùng, Sở Hạo trong mắt dính vào một tia ấm áp.
“Đến xem, anh đem danh sách tân khách cho em phỏng đoán người nên mời cũng đều không sai biệt lắm, thiếp mời còn thừa lại không ít em xem còn có người nào muốn mời không. Đúng rồi thiệp cưới cho Thiên Lạc còn chưa có phát ra .”
Mạch Dao đón lấy danh sách, ánh mắt từ đầu quét về phía đuôi, âm thầm oán thầm, rõ ràng là hôn lễ của mình, nàng lại thành người cuối cùng biết, mà chưa có người nào nói cho nàng biết!
Bất quá nàng nghĩ lại cũng không trách được người khác, nàng đều một tuần không có lên trò chơi, người khác cho dù biết cũng không cách nào nói cho nàng biết. Ghê tởm nhất là u Yết buổi sáng chạm mặt hắn rõ ràng giả bộ giống như chuyện gì chưa xó xảy ra thật không biết hàng này bình thường bát quái nhiệt tình đi đâu rồi! Đương nhiên không có ai nói cho nàng biết, vì để cho người này miệng kín như bình, chắc người nào đó đã sớm đối với hắn tiến hành một phen giáo dục tư
Không phải không thừa nhận người nào đó đích xác rất có kế hoạch từ trước, biết rõ Lạc Lạc là giấu không được tâm sự tuyệt đối không thông báo trước c
Mạch Dao mở ra danh sách bạn tốt, liếc mắt liền nhìn thấy Bùi Lạc sáng, nàng tán gẫu.
Mặc Thất Tần: Lạc Lạc, cậu ở đó sao?
Thiên Lạc: hjar? Làm sao cậu online? Cậu ở nơi nào lên mạng?
Mặc Thất Tần: Mình ở bên ngoài.
Thiên Lạc: nói nhảm! Mình biết cậu không có ở đây ký túc xá? Cậu với đại thần nhà cậu ở cùng nhau đây?
Mặc Thất Tần: ừ.
Thiên Lạc: hơ hơ

Mạch Dao liếc mắt, yên lặng khinh bỉ người bát quái nà
Mặc Thất Tần: Mình chốc nữa sẽ kết hôn cậu có tới hay không?
Thiên Lạc: Cậu…Kết hôn! ! ! ? ? ? Có lầm hay không!
Mặc Thất Tần: ách… xác định, không có lầm.
Thiên Lạc: Mình đi! Cậu này không có lương tâm, lát nữa kết hôn mà cậu bây giờ mới nói cho mình biết!
Mặc Thất Tần: Mình lại là muốn thông báo trước cho cậu đáng tiếc mình cũng là vừa rồi mới biết…
Thiên Lạc: bức hôn?
Mặc Thất Tần: … Mình là tự nguyện.
Thiên Lạc: có con mới cướ
Mặc Thất Tần: đi qua bên cạnh đi… Một câu nói có tới hay không
Thiên Lạc: Mình dám không đi sao?
Mặc Thất Tần: (*__* ) hì hì…
Thiên Lạc: cái kia… này mang người kia được không?
Mặc Thất Tần: Lãnh mỹ nhân?
Thiên Lạc: ừ.
Mặc Thất Tần: đương nhiên có thể. Lãnh mỹ nhân nguyện ý thì chúng ta hoan nghênh . Đ mình cho cậu thiệp cưới.
Thiên Lạc: tốt!
Cách thời gian định ra chỉ còn lại hai mươi phút, bởi vì là hôn lễ cao cấp nên hệ thống phát ra thông cáo toàn sever.
[ thông cáo ]: 【 Trường Phong Hạo Nguyệt】 cùng 【 Mặc Thất Tần 】 hôn lễ sẽ bắt đầu vào khoảng 20 phút sau tại đại sảnh bang phái Phạm Cốc Lâu Lan cử hành.
Cơ hồ là nháy mắt trong bản đồ bang phái Phạm Cốc Lâu Lan tụ đầy người. Tuy nói chỉ có người cầm trong tay thiếp mời mới có thể đi vào trong hành lang nhưng ngoài cửa nhiệt tình không có chút nào bị cắt giảm, bởi vì đây là lần đầu tiên bản đồ bang phái mở ra cho người ngoài vào. Tận mắt nhìn thấy phong thái của đệ nhất bang phái trong Cửu Châu là bao nhiêu “Mục tiêu cuộc sống” !
Thay hỉ phục đỏ thẫm, đứng ở trên đài chủ lâu nhìn qua phía dưới toàn đầu người, Mạch Dao đối với sự to lớn cả Phạm Cốc Lâu Lan mới biết. Dưới bậc thang mãnh đất này lúc không có người sẽ chỉ làm cho mình cảm thấy khoảng không, Mạch Dao trước kia chưa bao giờ phát giác mảnh đất này lại có thể dung nạp nhiều người như vậy.
Kênh nói chuyện xoát quá nhanh tần suất xuất hiện cao nhất chính là câu “Chúc mừng” . Trong hành lang sớm tề tựu mọi người cũng tựa hồ vô cùng hưng phấ
【 Minh Trạch 】: chúc mừng lão Đại ôm được mỹ nhân về!
【 Tình Thiên Oa Oa 】: trông mong những vì sao trông mong trăng sáng rốt cục trông mong đến một ngày này!
【 hạt dưa trong vỏ 】: Thất đó, ta chờ đợi ngày này thật khổ…
【 vai phụ 】: thực khoa trương, hai người để cho ta đây nghĩ tới thời đại cách mạng niên đại đau khổ và quần chúng nhân dân lao động.
【 Tình Thiên Oa Oa 】: Bạn thân được gọi là “Giai cấp vô sản” .
【 vai phụ 】: …
【 ta chỉ muốn lấy tên có thể lấy dài hơn 】: về sau nên đổi giọng gọi là đại tẩu .
【 Túy Vô Miên 】: vậy sau này bang chủ phu nhân gì đây?
【 thiên đăng 】: gọi Nhị tẩu.
【 chăn dê tinh tinh 】: làm tốt! Cùng bang chủ đại nhân tuyệt phối
【 Đường Kỷ Khỏa Đắc 】: 2 người xác định bang chủ đại nhân về sau sẽ tìm phu nhân mà không phải phu quân sao?
【 ta chỉ muốn lấy tên có thể lấy dài hơn 】: đúng nha… đây là 1 vấn đề sâu xa đáng giá suy nghĩ…
【 Minh Trạch 】: ta siết …Lão tử ngày khác liền tìm một người!
【 vai phụ 】: tìm một phu quân?
 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Y nhân hạo nguyệt