Y nhân hạo nguyệt


Tô Nhược nhàm chán nửa nằm trên ghế sa lon ở phòng khách, cầm trong tay điều khiển từ xa không có kiên nhẫn ấn ấn. Nghe được tiếng đập cửa, nàng từ trên salon nhảy dựng lên. Ngồi ở một bên Đường Triệu ấn nàng về trên ghế nói:
“Để anh mở”
“Tại sao chứ?” Tô Nhược bất mãn bĩu môi.
Đường Triệu khiêu mi, sau đó liếc qua mặt đất:
“Dép của em đâu?”
“A… dép…” Tô Nhược cúi đầu tìm nửa ngày, ngay cả dáng của dép cũng không nhìn thấy. Nàng mím môi chỉ đành phải ngoan ngoãn ngây ngốc ở trên ghế . Cửa được Đường Triệu mở ra, Tô Nhược dựa lung trên ghế sopha hướng hai người ngòai cửa phất tay: “Hi, ca ca, MẠch Dao~”
Sở Hạo nắm tay MẠch Dao cười nhìn cô gái đối diện nói: “Nhược… cần phải gọi là chị dâu chứ?”
“Mới không…. Em biết Mạch Dao so với anh còn sớm hơn đây! Mạch Dao, Mạch Dao tới đây ngồi.”
Mạch Dao tới chỗ Tô Nhược ngồi xuống vừa ngắm nhìn b. Trong phòng bài trí gọn gang, không gian ấm áp, đủ thấy chủ nhân thưởng thức tao nhã thế nào.
“Sở HẠo, hôm nay không nói chuyện công việc”
“Ok”
Hai người một trước một sau ngồi xuống.
Đường Triệu ánh mắt nhìn hướng Tô Nhược như con mèo nhỉ, tựa vào Mạch Dao, dung vai đụng Sở Hạo 1 cái:
“Tôi nói này, hai nàng kia từ khi nào thì dính với nhau như vậy?”
Sở Hạo nhún vai, bày tỏ hòan tàon không biết. Lúc này MẠch Dao không biết nói gì đó, Tô Nhược ánh mắt sang lên, đụng lên lên trên mặt Mạch Dao 1 nụ hôn. Mạch Dao bị hôn có chút ngượng ngùng, cắn cắn môi dưới cười đến ngượng ngùng.
Một màn này không nghiêng lệch rơi vào trong 2 nắt nam nhân ngồi cách đó không xa. Hai người liếc mắt nhìn nhau bắt đầu dung ánh mắt trao đ
Sở Hạo bất mãn khiêu mi: hey, tiểu Nhược nhà mi như thế nào vô lễ vối Dao Dao nhà ta rồi>
Đường Triệu bất đắc dĩ liếc mắt:Tô Nhược nàng này chính là đại khó chịu, tôi đều làm không được, tiểu bạch thỏ nhà cậu sao là đối thủ của nàng ấy?
Sở Hạo ánh mắt như có điều suy nghĩ, quét qua 2 kẻ còn ôm cùng 1 chỗ kề tai nói nhỏ:Huynh đệ, ta cảm giác nguy cơ phải hay không?
Đường Triệu trịnh trọng như chuyện lạ gật đầu: Tôi quyết định, về sau tuyệt đối tách ra nuôi!
Vì vậy hai người lại không nói một lời đạt thành chung nhận thức, sau đó nhìn nhau cười một tiếng
Tô Nhược vừa len lén liếc 2 nam nhân đang “thâm tình đối mặt” vừa nằm ở trên vai Mạch Dao thấp giọng rỉ tai: “Dao Dao, dcậu xem, đây là rõ rành rành gian…. Có chuỵên!”
Mạch Dao nghiêng đầu nhìn một hồi, cảm khái nói:
“Quá cảm động, đây quả thực là tâm hữu tương thông!’
Tô Nhược nhếch ra khóe môi: “Này bạn học…. đó là nam nhân nhà cậu đó…” Mạch Dao phục hồi tinh thần lại, vô tội nháy mắt mấy cái: “Ách… cái này…”
“Bất quá… Như vậy xem hai người bọn họ vẫn còn rất xứng đôi, hắc!”
Mạch Dao không nhìn trời:Này bạn thân ái, nơi này còn có nam nhân nhà cậu nữa đó…
Trò chuyện một chút, Tô Nhược chợt nhớ tới một vấn đề rất nghiêm túc, vì vậy nàng hướng trong phòng hô: “Kano kỳ!”
Mạch Dao đang nghi hợac, chỉ hấy một con chó long trắng từ trong phòng chậm chạp đi ra. Tô Nhuợc bất mãn ngoắcngoắc ngón tay: “Cằn nhằn cái gì,…. Mau tới đây.”
Con chó kia vẫn như cũ không nhanh không chậm đi tới. Tô Nhược kinh bỉ lầu bầu: “Làm bộ làm tịch… mỗi lần trông thấy mỹ nữ đều là đức hạnh này hả?
Mạch Dao cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng
Kano rót cục đi tới bên sofa, nó nhảy lên hai chân trước, khóac lên trên đùi Tô Nhược, Tô Nhược rất không ôn nhu, xoa nhẹ vài cái lông trên đầu của nó “Dép của ta đâu?”
Kano kỳ nhu nhuận tựa đầu nhếch móng tới trước nhíu lên bóng mắt đen, cứ như vậy đối với sợ hãi nhìn về phía chủ nhân, ánh mắt nhỏ kia có thật nhiều vô tội.
Mạch Dao buồn cười. Quả nhiên là chủ đặc biệt tất có chó lạ kỳ, dáng vẻ giả bộ vô tội cùng người nào đó là rất giống nhau. Tô Nhược không để mình bị đẩy vòng vòngm nàng khí phách mười phần chất vấn nói: “Bớt lung tung! Dép ta đâu hả?”
Một bên Đường Triệu nhịn không được lên tiếng: “Khụ khụ, nếu em xác định không phải là chính em đã quên đi r chứ?”
Tô Nhược tức giận nháy hắn một cái, Đường Triệu thức thời câm miệng.
 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Y nhân hạo nguyệt