Y nhân hạo nguyệt


3.
Bùi Lạc ngồi tại trong nhà sách điều hòa từ phía sau lưng thổi qua trận trận cảm giác mát dưới đáy lòng. Hôm nay thư viện điều hòa như thế nào mở thấp như vậy?
Bùi Lạc mở ra cửa sổ trò chơi tại trên địa đồ tìm boss chém. Ngón tay ở trên bàn phím đánh Bùi Lạc đột nhiên cảm giác được, trò chơi này càng trở nên không có ý nghĩa. Ánh mắt không hề chớp mắt trong đầu lại lộ hình ảnh cô gái ngân y huy động trường kiếm – - vẫn là cực kỳ mỹ cảm từng chiêu thức, nhưng lại không chút lưu tình toàn bộ bổ về phía nàng.
Lãnh mỹ nhân, Lãnh mỹ nhân… Tại sao có thể là hắn? Nếu như ngày đó đột nhiên xuất hiện một người không quen biết dù cho bị giết Bùi Lạc khả năng cũng chỉ là chửi bới vài câu, đảo mắt liền quên mất. Dù sao trong trò chơi vốn là không có ai đúng ai sai, nàng cũng không cần vì những chuyện nhỏ nhặt tính toán chi li. Nhưng chính là bởi vì là bằng hữu cho nên không thể tha thứ – - ai cũng có thể giết Thiên Lạc… chỉ có hắn không được!
Vừa rồi rõ ràng tại căn tin đem tên kia hung hăng mắng một trận, không phải là hết giận sao? Không phải là cảm thấy rất sảng khoái sao? Nhưng trong lòng lại một chút cũng không dễ chịu hơn ngược lại giống như là đã làm sai chuyện gì rồi.
Nét mặt vừa rồi của hắn… Tựa hồ là bị thương. Thực chính là mình sai rồi sao? Thật sự hiểu lầm hắn sao? Hoặc là… cần phải tìm hắn hỏi lại?
Nghĩ đến đây trong lòng có một thanh âm liền không khách khí chút nào mắng: Bùi Lạc mi là ngu ngốc sao? Bị lừa qua một lần, tổn thương một lần chẳng lẽ còn không đủ sao? Không nên nhiều lần làm đứa ngốc mới h chứ?
Cũng không biết phát bao lâu ngây ngốc ngồi không trong tai nghe thình lình truyền ra một tiếng giòn vang làm cho Bùi Lạc đột nhiên bừng tỉnh chỉ thấy cửa sổ phía dưới tán gẫu dấu hiệu chớp động.
Rau trộn cải trắng: Thiên Lạc Thiên Lạc, cậu đang ở đây sao?
Bùi Lạc nhíu mày, Rau trộn cải trắng… Tên ngược lại là có chút nhìn quen mắt thế nào cũng nhớ không nổi ở đâu gặp qua.
Thiên Lạc: tôi không biết cậu.
Rau trộn cải trắng: không quan hệ, tôi chỉ xin cậu vài phút mong cậu hãy nghe tôi nói hết.
Bùi Lạc càng nổi lên nghi ngờ, nàng dường như cùng người này không quen? Chẳng lẽ là tìm nàng giúp? Thôi… xem một chút hắn muốn nói gì.
Thiên Lạc: Cậu nói đi.
Rau trộn cải trắng: Thiên Lạc, lần trước tại Ngọc Ngăn các chuyện giết cậu là mình dùng ID của Bạc Giang Hàn Tuyết. Lúc ấy con cọp gọi tôi hỗ trợ, tôi liền mở ID Hàn ca. ID Hàn ca tài khoản máy tính là trói định là tôi và Hàn ca cùng làm 1 đêm. Lúc ấy Hàn ca không có ở đây việc này anh ấy thật sự không biết! Tôi lúc ấy cũng không biết cậu là bạn của Hàn ca, bằng không cũng sẽ không đi giúp con cọp !
Rau trộn cải trắng: Thiên Lạc, cậu đang ở đây sao? Thiên Lạc? ? ?
Rau trộn cải trắng: Thiên Lạc, cậu tin mình! Tôi gọi là Thái Ích..không thì tôi đem số điện thoại di động cho cậu xác minh!
Bùi Lạc kinh ngạc nhìn màn ảnh. Rau trộn cải trắng… Nàng nghĩ tới người này lần trước, Mạch Dao cùng Cơ Uyển Anh pk thời điểm tựa hồ gặp qua hắn một lần.
Cứ việc giọng nói từ đáy lòng còn đang liều mạng reo hò: không thể tin, không thể tin, đều là lấy cớ! Bùi Lạc hốc mắt lại ửng đỏ này không phải là nàng liên tục chờ giải thích sao? Chẳng lẽ còn không đủ rõ ràng sao? Cái này chẳng lẽ không thể so với chuyện hắn giết nàng có thể tin gấp trăm lần sao? Lãnh mỹ nhân làm sao sẽ giết nàng chứ? Vốn là nói không thông nhưng nàng lại cố chấp nghĩ nick hắn chỉ hắn mở.
Trong mắt xẹt qua một tia lạnh lùng trào phúng. Hiện tại chạy tới nói với hắn “Thực xin lỗi, em hiểu lầm anh sao? Chớ trêu, vừa mới lúc nãy đối với hắn nói lời quá đáng như thế dù cho giờ ăn nói khép nép kêu hắn tha thứ chỉ sợ cũng không làm nên chuyện gì!
Dáng Giang Bách Hàn mê mang bất an như một thanh lợi kiếm thật sâu vào trong lòng Bùi Lạc.
Từng màn đi qua tựa như một thước phim tại đáy mắt không ngừng cất đi.
Khi giết quái ngân y luôn xông lên phía trước hoàn toàn không ngại sau lưng phân đi một nửa kinh nghiệm. Khi đánh boss nàng vĩnh viễn chỉ dùng đánh đánh chơi lại luôn có thể chia những đồ tốt. Mỗi lần cần hắn giúp đỡ bóng hình yểu điệu xinh đẹp kia luôn có thể luôn xuất hiện chưa từng nghe hắn oán hận nửa câu. Bằng hữu như thế… có lẽ về sau khó mà gặp phải.
Người quả nhiên là một loại sinh vật rất kỳ lạ. Khi một người đối với bạn tốt bạn liền nhớ tới tất cả ân huệ của người đó; nhưng mỗi lần có chuyện gì không vui phát sinh bạn liền chỉ nhìn thấy khuyết điểm người kia bất chấp tất cả nhận định là sai bỏ qua những cái tốt kia… liền hết thảy bị ném ra ngoài.
Bùi Lạc tự giễu khóe môi: thừa nhận đi mình chính là kẻ ích kỷ như vậy vì bảo vệ mình thà rằng đi tổn thương người khác! Mày cho tới bây giờ đều không cân nhắc tới cảm thụ người khác! Xem đi bây giờ mày còn có tư cách gì nói với hắn là bạn đây ? Mày hãy ôm mai rùa của mày, chính mình qua cả đờ
Thái Ích mè nheo đi đến bên cạnh Giang Bách Hàn: “Hàn… Hàn ca.”
“Gì?” Giang Bách Hàn tay dừng lại ở trên bàn phím.
“Cái kia… Cái kia… Thiên Lạc có hay không tìm anh?”
“Hả?” Giang Bách Hàn khiêu mi.
“Không có sao?” Thái Ích gãi gãi đầu.
“Kỳ quái, em đều cùng cậu ấy rõ ràng giải thích qua”
“Cái gì? Cậu… em ấy nói như thế nào?”
“Bạn ấy… cái gì cũng không nói.” Thái Ích mặt lộ vẻ khó xử, ngũ quan rối
“Cậu ấy ban đầu có trả lời em, hẳn là… thấy được.”
Giang Bách Hàn trong mắt thoáng hiện lên một tia ảm đạm. Nàng quả nhiên còn chưa tin đi.
—-phân cách tuyến rùa——
Đảo mắt liền đã vào thu, chạng vạng có một bóng dáng kéo thật là dài. Bùi Lạc vừa khập khiễng đi tới vừa lại đem đầu đuôi rõ ràng khinh bỉ mình một lần – - người ta chạy bộ là rèn luyện thân thể, nàng vừa chạy ngược lại đem mình thành tàn! Vốn còn muốn đi tham gia đại hội thể dục thể thao cuối tuần, hiện tại buông cái chân tàn nói cái gì cũng là uổng công!
Chỉ vừa thất thần trên mắt cá chân lại truyền tới một hồi đau nhói, Bùi Lạc nhẹ hít một hơi không thể không dừng bước lại. Nàng bất đắc dĩ thở dài: sớm biết như thế để cho Á Á đi cùng , tự mình cậy mạnh!
Đang muốn đi lên phía trước bên tai truyền đến “Chi” một tiếng thắng xe. Lại có người cản trở… Bùi Lạc bĩu môi, khó khăn hướng một bên dịch nửa bước.
“Lạc Lạc.” Sau lưng truyền đến âm thanh làm chotoàn thân cứng đờ. Đáng chết Bùi Lạc khẽ nguyền rủa, như thế nào hết lần này tới lần khác khi chật vật luôn chạm mặt hắn chứ?
Đang lúc nàng do dự có muốn hay không quay đầu lại, Giang Bách Hàn một chân để xuống đất đem xe đạp đưa về phía trước: “Em đi đâu vậy anh đưa em đi.” (L: xe đạp à, == )
Bùi Lạc ngẩn ra, cúi đầu, không biết nên nhìn gì. Nàng lại một lần nữa thống hận cái chân chết tiệt này nếu không phải là nó đau nàng nhất định có thể chạy được bao xa thì chạy. Bùi Lạc kiên trì nhỏ giọng đáp:
“Ách… Không… không cần.”
Bên tai truyền đến một tiếng cười khẽ: “Đều như vậy, còn muốn cậy mạnh ? Để anh đưa em vài bước cũng sẽ không mất 1 miếng thịt?”
Bùi Lạc nhất thời lúng túng phải không phản bác được: “Em…”
“Nhanh lên xe đi.”
Bùi Lạc ngồi ở sau xe đạp hai tay không biết nên để vào đâu, chỉ có thể có chút khẩn trương cầm lấy giá thép chỗ ngồi phía sau. Người phái trước áo sơ mi rộng thùng thình bị gió thổi lên, thỉnh thoảng khẽ vuốt qua gương mặt của nàng. Nàng không hiểu cũng bất quá là gặp qua hắn mấy lần chạm mặt rồi hương vị làm sao lại quen như vậy ?
Bùi Lạc khẽ giương mắt nhìn về bóng lưng phía trước, đúng lúc người nọ chuyển qua nửa gương mặt đến nói với nàng:
“Coi chừng ngồi vững nếu là té xuống nói không chừng liền hoàn toàn không đi được.” Hắn khẽ nhúc nhích mặt, gương mặt kia nghiêng còn quẹt một cái cười yếu ớt. Không biết vì cái gì, trong lòng đột nhiên buồn bực hốt hoảng, khó chịu giống như muốn hít thở không thông.
“Giang Bách Hàn.” Từ không biết… chỉ là hô lên một cái tên, lại giống như là bị rút cạn sạch khí lực toàn thân.
“Hả?”
“Thực xin lỗi.”
Cảm giác được thân thể bỗng dưng nghiêng về phía trước, hung hăng đâm vào trên lưng người kia tiếng phanh xa bén nhọn truyền lọt vào trong tai, Bùi Lạc không khỏi kinh hô:
“Ai da!”
Thật vất vả ổn định thân thể xe đạp đã dừng lại, người phía trước xoay người lại trong ánh mắt ẩn một tia nghi hoặc, vẻ vui sướng: “Lạc Lạc, em…”
“Kỳ thật… Trước em cũng biết.” Bùi Lạc chưa phát giác ra có chút chột dạ.
“Vậy em vì cái gì không nói sớm?” Giang Bách Hàn âm thanh dập lên còn mang theo vài phần tức giận.
“Em quả nhiên không để trong lòng! Còn anh thì coi như quan tâm bị mù sao! Anh rõ là… Ai! Bùi Lạc, muốn em thừa nhận một câu sai rồi khó vậy sao?”
“Em…” Thanh âm ngạnh trong cổ họng, bên đường cỏ cây không biết như thế nào đột nhiên bắt đầu mơ hồ, Bùi Lạc cắn môi, không để cho trong mắt ướt tràn ra hốc mắt. Nàng thầm mắng mình như thế nào chỉ là bị nói vài câu ủy khuất muốn rơi nước mắt đây? Không thể ở trước mặt hắn khóc! Bùi Lạc cắn răng một cái, chịu đựng đau chân xoay người bỏ chạy.
Giang Bách Hàn tay mắt lanh lẹ, kéo nàng lại cả giận nói: “Em muốn nổi điên làm gì!” Xe đạp đáng thương mất đi chống đỡ trên mặt đất phát ra tiếng vang “ ầm”
“Anh mặc kệ em! Em là kẻ là ích kỷ! Chính là không tim không phổi!” Bùi Lạc phát tiết hô, nước mắt lại không ngừng lăn xuống gò má.
“Em đáng đời bị giết, đáng đời bị đau chân, đáng đời không có bạn, anh tránh ra…em không cần anh quan tâm!” Bùi Lạc âm thanh càng ngày càng yếu, cuối cùng biến thành mơ hồ nghẹn ngào.
Giang Bách Hàn yên lặng nghe, cau mày thật chặt:
“Em… Tại sao có thể nghĩ như vậy… Em rất tốt!”
Bùi Lạc hiển nhiên không cho là đúng, cúi đầu “Cắt” một tiếng, đưa tay ở trên mặt loạn xạ lau một cái. Giang Bách Hàn nhìn nàng, đột nhiên bật cười từ trong túi quần tay lấy ra khăn giấy đưa tới:
“Làm sao em cùng mèo giống nhau thế?”
Bùi Lạc hừ một tiếng, một tay đoạt lấy khăn lại là một hồi loạn bôi. Giang Bách Hàn bất đắc dĩ nghiêng đầu đưa tay nhẹ lau đi giấy vụ dính vào trên mặt nàng. Hơi lạnh đầu ngón tay phất qua gò má Bùi Lạc khẽ run lên trên mặt nổi lên một mồi l
Lại một lần nữa ngồi trên xe đạp Giang Bách Hàn mang theo Bùi Lạc hướng ký túc xá đi đến.
“Này, vậy em làm sao bây giờ?” Một chân Bùi Lạc phối hợp bạch nhãn.
“Từ từ…” Giang Bách Hàn nửa thật nửa giả trêu chọc nói.
“Anh thật là không có địa vị, một kẻ đưa thư so với anh còn quan trọng hơn!”
“A… Em đây không phải là sợ anh không để ý tới em sa
“Anh mới để ý những cái như vậy.”
“Ai lòng dạ hẹp hòi!” Nửa ngày không nghe thấy trả lời, Bùi Lạc tiếp tục hét lên.
“Này, anh lòng dạ hẹp hòi!
Giang Bách Hàn thông minh dời đi đề tài: “Anh nói thương thế của em thành ra như vậy, cuộc sống cũng không thể tự lo liệu nên tìm người cùng em ? Vạn nhất gặp chuyện không may làm sao bây giờ?”
Bùi Lạc bĩu môi: “Kêu cô bạn ấy cùng em nhiều lắm là vứt cho em 1 cây quải trượng, em còn ngại vướng bận đây!”
“Kia xem ra có xe đạp thành người giàu có rồi?” Giang Bách Hàn quay đầu lại hướng nàng mỉm cười.
“Vậy anh chỉ có thể cố mà làm phu xe mấy tháng?”
“Hả?” Bùi Lạc có chút giật mình.
“Vậy thì làm sao bây giờ?” Giang Bách Hàn giống như bất đắc dĩ thở dài.
“Ai kêu anh… Ai kêu anh thích em chứ.” (L: ^^)
Mang theo nụ cười lời nói bị gió thổi lọt vào trong tai, người nói mây trôi nước chảy, người nghe tại chỗ hóa đá. Đây coi như là… thổ lộ sao?
“Này… mua một tặng một đó! Mua 1 phu xe còn tặng kèm bạn trai với em rất lợi nhuận! Rốt cuộc cần hay không?”
Tối vài thu hơi lạnh bởi vì một câu nói kia… dần dần ấm áp. Bùi Lạc thoải mái cười một tiếng, cất giọng nói: “Tại sao không cần … không muốn thì uổng!”
Màn đêm buông xuống tiếng cười hai người bị gió thổi đi vào trong 1 góc nội tâm đột nhiên trở nên mềm mại. Bùi Lạc ở trong lòng mặc niệm: Giang Bách Hàn, cám ơn anh! Cám ơn anh dẫn em đi ra khỏi cái bóng ma bị lừa gạt, cám ơn anh để cho em lại một lần nữa học cách tín nhiệm, cám ơn anh để cho em lại một lần nữa tin tưởng tình yêu!
 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Y nhân hạo nguyệt