Y Quan Cầm Thú


Phá Không buồn bã nhìn chăm chú vào thi thể của Lộ Đức Nhĩ, có chút ít thương cảm nói: " Hắn từng là một trong những võ sĩ dũng mãnh nhất trong tộc chúng ta, đã mất tích trong cuộc chiến cùng Cổ Liệt tộc ở Liệt Cốc, ta vốn tưởng rằng hắn đã chết…"Nham Thạch nắm chặt hai đấm, giận dữ hét: " Đến tột cùng là hỗn đản nào ở sau lưng sai khiến?"Phá Không nói: " Dực long mặc dù là sinh vật có cấp bậc thấp nhất trong loài rồng, nhưng cũng phải có đủ năng lực mới có thể thành công khống chế chúng nó, chẳng lẽ đúng như lời hắn, tất cả đều do Ma Đế sai khiến?"" Ma Đế Thu Thiện?" Đường Liệp thấp giọng nói.Phá Không gật đầu.Nham Thạch nói: " Ma Đế Thu Thiện vẫn đang ở trong phong ấn, không có khả năng nhấc lên trường sóng gió này."Phá Không nhíu mày nói: " Đại ca, chúng ta mau chóng chuẩn bị lại nhân mã, về trước Nguyên Thần Phong hướng phụ vương bẩm báo chuyện này." Hai mắt của hắn chuyển hướng Đường Liệp, trong ánh mắt đã tràn ngập cảm kích, trên mặt hiện ra vẻ mỉm cười thân mật: " Đa tạ Đường tiên sinh ra tay tương trợ."Đường Liệp mỉm cười nói: " Việc rất nhỏ, có gì đáng nói đến."Nham Thạch lớn tiếng nói: " Đường tiên sinh không bằng đi theo chúng ta cùng trở về Nguyên Thần Phong đi."Đường Liệp lắc đầu, hắn cũng không nghĩ tới tiếp tục chen vào cuộc chiến tranh của Tinh Linh nhân, đối với hắn mà nói, rời xa chiến tranh và hội họp với bằng hữu mới trọng yếu hơn so với những chuyện khác.Phá Không gật đầu, vỗ nhẹ lên bả vai Đường Liệp nói: " Từ nơi này đi thẳng tới hướng tây, nhiều nhất chỉ ba ngày thời gian có thể đi ra khỏi Mê Thất sâm lâm, đã xảy ra chuyện như vậy, chỉ sợ ta không thể hộ tống Đường tiên sinh nữa."Đường Liệp đối với Phá Không đã tràn ngập hảo cảm, mỉm cười nói: " Nhị vương tử yên tâm, ta có biện pháp đi ra ngoài."Xoay người lại đã thấy Bồ Thị và Bồ Ni ở bên cạnh vách núi đào một cái hố chôn ngoại công, hai người vừa mới tìm được một người thân trên đời, rồi lại trơ mắt nhìn hắn rời đi, loại bi thống này thật sự không thể dùng ngôn ngữ để hình dung.Phá Không tràn ngập bi thương nói: " Mạc Thừa kiên trì đòi đến đây đảm nhiệm dẫn đường cho các ngươi, ta nghĩ ngay từ đầu hắn cũng đã biết hai người bọn họ là ngoại tôn của mình."Nham Thạch có chút áy náy nhìn bóng lưng hai huynh đệ Bồ Thị, hắn đột nhiên nhớ tới đoạn thủ thi Đường Liệp từng đọc diễn cảm: " Củi đậu nấu hạt đậu, hạt đậu khóc trong nồi, vốn cùng một gốc rễ, sau lại bức nhau tới cùng." Trong đó ẩn chứa ý nghĩa thâm ảo như thế nào, muốn lĩnh ngộ được bài thơ này phải nỗ lực trả giá sao mà thảm trọng." Từ nay về sau, tuyệt không để phát sinh chuyện giống như vậy!" Phá Không nhìn ngôi mộ mới bên vách núi kiên định nói.Sau khi Đường Liệp và Tinh Linh tộc nhân chia tay, tiếp tục hướng phương tây ở dưới bầu trời đêm mênh mông tiến tới, Bồ Cương và Bồ Ni hai vị thủ hạ trung thành thủy chung vẫn duy trì trầm mặc, bọn họ vẫn còn đang ở trong nỗi thống khổ vì mất đi thân nhân.Bởi vì lo lắng địch nhân có thể tùy thời truy tung tới, Đường Liệp không dám ngừng lại chút nào.Ánh bình minh rốt cuộc cùng len vào trong không khí bi thương, trong sương mù dày đặc, truyền tiếng tiếng nước suối chảy róc rách ưu thương, theo thanh âm tiếng nước chảy, ba người Đường Liệp đi tới bên cạnh dòng suối nhỏ, hứng nước suối, nhưng lại phát hiện nước suối trong tay vậy mà đều là màu đỏ, đây là màu của máu tươi. Mùi máu dày đặc theo cơn gió đưa vào trong hơi thở của bọn họ, vẻ mặt ba người đồng thời trở nên ngưng trọng.Đường Liệp dọc theo dòng suối nhỏ hướng thượng nguồn đi lên, không đi được bao lâu, liền đã thấy thi thể của Tinh Linh nhân từ trên thượng nguồn trôi xuống. Đường Liệp ra hiệu cho Bồ Thị và Bồ Ni chuẩn bị vũ khí, càng đi tiếp, thi thể càng nhiều, trong suối nước, hai bên suối nước, trải rộng thi thể Tinh Linh nhân, tất cả đều là người già trẻ em cùng phụ nữ, máu tươi làm cho bãi cỏ chung quanh hoàn toàn nhiễm hồng." Súc sinh!" Nhìn thấy thảm trạng trước mắt, Đường Liệp nhịn không được lòng đầy căm phẫn, Bồ Thị huynh đệ đã sớm bị cừu hận đốt đỏ mắt.Phía trước phát ra tiếng động yếu ớt, Đường Liệp bước nhanh đi tới, một vị Tinh Linh tộc chiến sĩ đang hấp hối bên bờ suối, cổ của hắn có lỗ máu thật to, tựa hồ như đang muốn nói cái gì.Bồ Thị nhận ra người này, Tinh Linh võ sĩ này chính là một người hôm qua trong nhóm khởi xướng vũ nhục khiêu khích đánh nhau, trước khi chiến cuộc bắt đầu hắn cùng Lực Tháp đồng thời phụ trách đưa người già, trẻ em và phụ nữ của Tinh Linh tộc dời đi, nhưng thật không ngờ lại bị trọng thương ở chỗ này.Đường Liệp đi tới trước mặt hắn, lớn tiếng nói: " Chuyện gì xảy ra?"Tinh Linh chiến sĩ nọ gian nan nói: " Lực Tháp…bán đứng…" Thanh âm của hắn mơ hồ không rõ, mỗi khi nói một câu, máu tươi từ trong miệng vết thương ở cổ hắn tuôn ra.Đường Liệp lớn tiếng nói: " Ngươi là nói Lực Tháp bán đứng các ngươi?"Tinh Linh chiến sĩ gật đầu: " Tiểu công chúa…bị bắt…"Trong lòng Đường Liệp tức khắc trầm xuống, tình thế so với sự tưởng tượng của hắn càng thêm nghiêm trọng, tiểu công chúa bị bắt, tin tức này chỉ sợ còn chưa rơi vào trong tai Tinh Linh nhân, trước mắt hắn dường như hiện ra ánh mắt thê oán ai uyển của tiểu công chúa.Tên Tinh Linh chiến sĩ kia giãy dụa như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không thể đối kháng với tử thần, chết đi trong thống khổ.Bồ Ni kiểm tra vết thương trên cổ hắn, thấp giọng nói: " Chủ nhân, hắn bị ám sát thời gian vẫn chưa lâu."Đường Liệp cúi người nhìn miệng vết thương trên cổ của Tinh Linh chiến sĩ, miệng vết thương chỉnh tề mới mẻ, hẳn là còn chưa vượt qua nửa giờ, nói cách khác địch nhân tập kích bọn họ chỉ là chuyện vừa xảy ra.Đường Liệp đứng thẳng lên, trong lòng kêu gọi tiểu bạch long đến, không bao lâu, liền đã thấy thân hình óng ánh vàng rực của tiểu bạch long vượt sương mù bay tới, xoay quanh bọn họ một vòng, chậm rãi đáp xuống bên người Đường Liệp.Đường Liệp hướng Bồ Thị nói: " Ta nhất định phải đi cứu nàng!"Bồ Thị và Bồ Ni đồng thời gật đầu, Bồ Thị nói: " Chủ nhân, chúng ta ở chỗ này chờ ngài, thuận tiện dọn dẹp chiến trường một chút, nhìn xem chung quanh còn có Tinh Linh nhân may mắn sống sót hay không."Bồ Ni nói: " Chủ nhân nhất định phải cẩn thận một chút."Đường Liệp kiên cường nói: " Bọn họ không gây thương tổn được ta!" Cảnh tượng thê thảm trước mắt đã hoàn toàn kích khởi lòng phẫn nộ của Đường Liệp, hắn đã đặt quyết tâm, tuyệt không buông tha đám hỗn đản tàn nhẫn này.Sải bước lên lưng tiểu bạch long, Đường Liệp khẽ vuốt lân giáp trên cổ nó, nói: " Tiểu bạch long, có thể đuổi theo bọn họ không?"Tiểu bạch long cẩn thận phân biệt mùi máu tươi trong không khí, đột nhiên phát ra một tiếng long minh thanh thúy, chấn khởi hai cánh chậm rãi hướng không trung bay đi.Tiểu bạch long mang theo Đường Liệp bay vào trong sương mù, Đường Liệp tĩnh lặng cảm thụ ý thức giờ phút này của tiểu bạch long, nói đến kì quái, sau khi hắn tỉnh táo lại, thị lực và khứu giác đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, tầng tầng sương mù căn bản không thể ngăn cản tầm mắt của hắn, mùi vị của máu tươi trong không khí ở trong hơi thở của hắn trở nên càng rõ ràng.Đường Liệp đột nhiên hiểu được, năng lực của tiểu bạch long làm cho người ta ngạc nhiên đang truyền vào thân thể của hắn, hắn cúi đầu nhìn lại, quan sát thế giới sương mù bao phủ phía dưới, ngưng tụ tâm thần, ý thức của hắn thậm chí có thể xuyên qua sương mù, hiểu được tình cảnh cụ thể phía dưới, nhắm mắt lại cảnh sắc bên dưới vẫn đang rõ ràng phản chiếu vào trong óc của mình.Đường Liệp thử vận hành ngự khí thuật trước kia Minh Lâm dạy cho hắn, một cỗ năng lượng cường đại từ vùng đan điền của hắn chảy xuôi ra, vận chuyển quanh thân, mà thân thể tiểu bạch long cũng bắt đầu xảy ra sự biến hóa năng lượng kì dị, quanh thân Đường Liệp và tiểu bạch long tất cả đều bao phủ thêm một tầng quang mang màu vàng, năng lượng tràn trề sinh sôi không ngừng, cuồn cuộn tuần hoàn trong cơ thể.Đường Liệp đắm chìm trong nỗi vui mừng chưa từng có, hắn và tiểu bạch long chẳng những có thể trao đổi ý thức, nguyên lai còn có thể trao đổi năng lượng.Trong đầu đột nhiên xuất hiện hơn mười một đạo hình ảnh màu đen, ở trong lòng Đường Liệp hô lớn: " Gia tốc, ta muốn tiêu diệt bọn họ!"Mệnh lệnh của hắn trước tiên nhắn nhủ tới trong óc tiểu bạch long, tiểu bạch long đang ở độ cao bỗng nhiên thình lình hướng phía dưới lao xuống.Đường Liệp rút ra Đồ Long Đao, cảnh vật trước mắt phóng lớn, một đội ngũ mười ba gã Hắc Ám Long Sử xuất hiện ở bầu trời phía dưới.Tiểu bạch long lao xuống với tốc độ cao ngay phía cuối cùng của đội ngũ, Hắc Ám Long Sử liền nhận thấy được dị thường từ phía sau.Đối mặt mười ba đối thủ mạnh mẽ, Đường Liệp phải bằng vào tốc độ và quyết đoán thủ thắng, Đồ Long Đao trong tay hung hăng chém lên đuôi của dực long, hàn quang lướt qua, vậy mà đã chặt đứt đuôi của dực long, con dực long phát ra một tiếng kêu thảm thiết thấu triệt nội tâm, thân thể mất đi cân đối từ trên cao quay cuồng rơi xuống, Hắc Ám Long Sử cưỡi trên lưng nó thậm chí còn chưa kịp làm ra phản ứng, liền bị dực long mang theo rơi vào trong sương mù bên dưới.Động tác của tiểu bạch long nhanh nhẹn, cùng Đường Liệp tâm ý giống nhau, rõ ràng lưu loát tiêu diệt xong một gã Long Sử, thân thể xoay qua một bên, đi vào bên người một gã Long Sử, vị Hắc Ám Long Sử kia cố gắng rút ra xương kiếm, nhưng cũng không nghĩ tới Đường Liệp lại như thần binh giáng xuống đã tới sát bên người, bởi vì quá hoảng sợ làm đồng tử của hắn chợt thu nhỏ lại, Đường Liệp xuống tay không chút lưu tình, Đồ Long Đao nhanh như tia chớp đâm ngay vào bụng dưới của hắn. Lúc này một gã Hắc Ám Long Sử dẫn đầu thay đổi phương hướng, khống chế dực long hướng phía sau Đường Liệp tập kích tới.Chiếc đuôi của tiểu bạch long mạnh mẽ hữu lực thốt nhiên phóng ra, chuẩn xác không lầm quật xuống ngay trên đầu lâu của dực long, vậy mà đã quật nứt đầu lâu của dực long.Trong nháy mắt Đường Liệp và tiểu bạch long đã liên thủ tiêu diệt ba gã Long Sử.Tiểu công chúa bị một Long Sử trói trên người dực long phía trước, nàng nhìn thấy Đường Liệp đột nhiên xuất hiện, trong lòng tràn ngập cảm động, chỉ tiếc môi anh đào bị vải nhét vào, không thể kêu ra tiếng.Hai gã Hắc Ám Long Sử giơ xương thương dùng tốc độ cao nhất hướng Đường Liệp đánh tới.Ánh mắt Đường Liệp nhìn rõ khe hở giữa bọn họ, tiểu bạch long lập tức hiểu rõ tâm ý của Đường Liệp, giống như kinh hồng vọt mạnh về phía trước, thân thể đã từ khe hở giữa hai con dực long xẹt qua.Trước mắt hai gã Hắc Ám Long Sử đột nhiên mất đi mục tiêu, dực long do bọn họ cưỡi lại bị tiểu bạch long xuyên qua được hết sức khó tin đã bị dọa không biết phải làm sao, thân thể bị hoảng kinh đã mất đi cân đối, nặng nề đụng vào nhau, rơi xuống phía dưới.Đường Liệp liền hướng xương thương của đối thủ phía trước, quyền trái mạnh mẽ hữu lực giã lên cằm của đối phương, đánh cho thân hình của tên Long Sử bay ngược về phía sau.Đuôi của tiểu bạch long trở thành vũ khí cường đại làm cho dực long kính sợ, trong lúc xoay đuôi, lại linh hoạt quét trúng một cánh của một con dực long.Một người một rồng dũng mãnh cường hãn làm cho những tên Hắc Ám Long Sử còn lại hoàn toàn kinh sợ, mấy tên vốn chuẩn bị vây công Đường Liệp lập tức bỏ đi ý nghĩ tiến công, hoảng sợ bỏ chạy tứ tán.Mục tiêu của Đường Liệp tập trung trên người tên Long Sử bắt cóc tiểu công chúa, tên kia nhìn thấy đồng bọn bỏ rơi hắn chạy trốn, Đường Liệp lại cứ đuổi theo không bỏ, tự biết chỉ bằng vào tốc độ của dực long căn bản không thể thoát khỏi được đối thủ, xương kiếm trong tay để ngang trên gáy ngọc của tiểu công chúa, căm tức Đường Liệp nói: " Tới, ta lập tức giết nàng ta!"Khóe môi Đường Liệp hiện ra một nụ cười lãnh khốc, hắn chậm rãi giơ lên Đồ Long Đao, tựa hồ dưới sự uy hiếp của đối phương muốn bỏ qua.Nhưng thốt nhiên trong lúc hắn vung tay lên, Đồ Long Đao rời tay nhanh như tia chớp bay ra ngoài, tên Long Sử kia căn bản không có nghĩ đến Đường Liệp lại đột nhiên ra tay, hai mắt bởi vì hoảng sợ mà mở ra thật lớn. Hắn vẫn thanh tỉnh cảm giác được trán vỡ ra đau đớn, rồi sau đó một vật thể lạnh như băng đâm thật sâu vào não bộ của hắn.Dực long hoảng sợ vì mất đi chủ nhân, đầu lâu ngẩng cao, thân hình ở trên không trung dựng thẳng lên, tên Long Sử đã liên lụy tiểu công chúa rơi xuống từ trên cao.Tiểu bạch long hướng theo phương hướng hai người rơi xuống lao vút tới, cánh tay mạnh mẽ hữu lực của Đường Liệp đã giành trước khi tiểu công chúa rơi xuống đất, một tay ôm lấy thân thể mềm mại của tiểu công chúa, tiểu bạch long chuẩn xác không lầm cắn ngay chuôi đao của Đồ Long Đao, hút Đồ Long Đao ra khỏi đầu lâu của Hắc Ám Long Sử.Đường Liệp ôm tiểu công chúa, cẩn thận kéo miếng vải trong miệng nàng, tiểu công chúa kinh hồn lạc phách dựa vào trong lồng ngực ấm áp rộng lớn của Đường Liệp, nhẹ giọng nói: " Ta biết, ngươi nhất định sẽ đến cứu ta."Tiểu bạch long xẹt qua trong sương mù, tiểu công chúa ôm trước ngực Đường Liệp, trong lòng cảm thấy tư vị trước nay chưa từng có, vừa rồi hung hiểm và kinh hồn tựa hồ đã sớm cách xa nàng, trong nội tâm cảm thấy ấm áp không cách nào hình dung.Đường Liệp không lãng mạn như nàng, thấp giọng nói: " Những tộc nhân cùng rời đi với ngươi đều đã gặp nạn."Suy tư của tiểu công chúa trở lại trong hiện thực tàn khốc, nhớ tới một màn thê thảm vừa rồi, nội tâm của nàng đau xót, nhịn không được rơi lệ, rung giọng nói: " Lực Tháp bán đứng chúng ta."Đường Liệp buồn bã thở ra một hơi, lúc này tiểu bạch long đã một lần nữa quay trở lại gần hiện trường đẫm máu giết hại khi nãy, chậm rãi đáp xuống dòng suối nhỏ.Bồ Thị và Bồ Ni từ hiện trường thảm thiết tìm được bốn Tinh Linh nhân còn may mắn sống sót, trong đó có hai tiểu hài tử và một cô gái.May mắn là hai tiểu hài tử chỉ bị thương nhẹ, lúc mới bị tập kích đã ẩn núp trong suối, cho nên may mắn thoát khỏi sự tàn sát, còn cô gái kia bị xương thương đâm vào sau lưng, may là không thương tổn đến tâm phế.Tiểu công chúa kinh hãi nói: " Lan Chi!" Nàng ôm lấy thân hình Tinh Linh nữ lang, nhìn thấy nàng vẫn đang hôn mê bất tỉnh.Đường Liệp thở dài, đưa tay vuốt lên đầu hai Tinh Linh hài tử.Bồ Thị nói: " Chủ nhân, chúng ta làm sao an trí bọn họ?"Đường Liệp đưa mắt nhìn chung quanh, nếu bỏ lại tiểu công chúa bọn họ, nói không chừng rất nhanh sẽ lại có địch nhân tìm tới, đã cứu người thì cũng phải có trách nhiệm. Hắn lớn tiếng nói: " Trước tiên đưa tiểu công chúa bọn họ trở về Nguyên Thần Phong, chuyện khác về sau hãy nói."Tiểu công chúa rưng rưng lấy ra một bình thủy tinh, đổ ra Tinh Linh Chi Lệ thoa lên vết thương của Lan Chi.Lúc Đường Liệp còn ở tại Huyền Vũ đế quốc, đã kiến thức qua sự thần kì của Tinh Linh Chi Lệ, lặng yên đi tới bên người tiểu công chúa, nhìn nàng trị liệu cho Lan Chi.Tiểu công chúa nhẹ giọng nói: " Tinh Linh Chi Lệ là dược vật thần thánh nhất trong tộc của chúng ta, có công hiệu nhanh chóng sinh cơ cầm máu."Đường Liệp thấp giọng nói: " Nơi đây không nên ở lâu, chúng ta mau nhanh rời nơi này, để tránh địch nhân tìm tới lần nữa."Tiểu công chúa gật đầu.Đường Liệp để cho Bồ Thị cõng Lan Chi vẫn đang hôn mê, mình cõng một Tinh Linh hài tử, Bồ Ni cõng hài tử còn lại. Tiểu bạch long bay lên bầu trời, biến mất trong mây mù.Nhóm người Đường Liệp thay đổi phương hướng, dưới sự chỉ dẫn của tiểu công chúa hướng Nguyên Thần Phong xuất phát.Để cho Đường Liệp bọn họ bất ngờ chính là khắp Mê Thất sâm lâm đều có thể nhìn thấy tràng cảnh máu tanh, trên đường gặp phải không ít Tinh Linh nhân chết trận, nội tâm mỗi người đều trở nên vô cùng nặng nề, căn cứ tình hình trước mắt mà xem, lúc bọn họ khổ chiến ở trong Minh Kính Cốc, khắp Mê Thất sâm lâm cũng đã xảy ra sự chiến đấu đại quy mô.Tiểu công chúa vô cùng lo lắng cho cha và các huynh trưởng, Đường Liệp cũng không trêu đùa với nàng, chỉ thấp giọng an ủi, cố gắng trợ giúp nàng từ trong bi thương giải thoát ra.Công hiệu của Tinh Linh Chi Lệ quả nhiên thần kì, thương thế của Lan Chi chỉ trong một ngày đã hoàn toàn khôi phục, nàng vẫn kiên trì tự mình đi tiếp. Hai hài tử Tinh Linh tộc đã sớm bị tình cảnh thảm thiết làm kinh hoàng, dù là đang ngủ mơ cũng gặp ác mộng làm bừng tỉnh." Tới!" Ngóng nhìn Nguyên Thần Phong cách đó không xa, Đường Liệp lộ ra một nụ cười vui mừng.Nghĩ đến cha và huynh đệ cùng tộc nhân ở ngay trước mắt, tiểu công chúa không cách nào cao hứng, bởi vì nàng biết, Đường Liệp hộ tống mình trở về Nguyên Thần Phong, chẳng khác nào đã hoàn thành xong sứ mạng của hắn, ý nghĩa cũng như lập tức sẽ chia tay với Đường Liệp, trong lòng vậy mà sinh ra cảm giác lưu luyến không rời.Bồ Thị đi tới bên người Đường Liệp nói: " Chủ nhân, ta lập tức làm bè gỗ qua sông."Nhưng Đường Liệp lại lắc đầu, thấp giọng nói: " Ngươi có cảm thấy sự yên tĩnh chung quanh có chút dị thường hay không."Trải qua Đường Liệp nhắc nhở, mọi người đồng thời ý thức được, từ khi đến đây, vậy mà không nghe được tiếng động tĩnh của chim chóc, thậm chí ngay cả một con côn trùng cũng chưa từng nhìn thấy qua.Tinh Linh tiểu hài tử đột nhiên thét lên một tiếng kinh hãi, Lan Chi hấp tấp bịt miệng của nó, Đường Liệp theo ánh mắt của nó nhìn lên, nhìn thấy trong bầu trời, ước chừng có gần trăm con dực long bay qua.Trái tim tiểu công chúa phút chốc trầm xuống, dực long sắp xếp đội ngũ hình chữ nhân chỉnh tề, thong thả bay vọt qua đỉnh đầu của bọn họ, thẳng bay về phía Nguyên Thần Phong. Nguồn tại http://Truyện FULLĐường Liệp thấp giọng nói: " Nguyên Thần Phong đã thất thủ?"Tiểu công chúa liền lắc đầu nói: " Không có khả năng, kẻ xâm lược vô sỉ này căn bản không phải là đối thủ của phụ vương."Đường Liệp mặc dù không có kiến thức qua thực lực chân chính của Tinh Linh Vương, nhưng đã cùng sóng vai chiến đấu với nhị vương tử Phá Không và đại vương tử Nham Thạch, hai người bọn họ vô luận là tài bắn cung hay là vũ lực đều nổi tiếng, nghĩ đến Tinh Linh Vương còn cường đại hơn bọn họ.Bồ Ni thấp giọng hỏi: " Chủ nhân, chúng ta còn qua sông không?"Đường Liệp ra dấu đừng lên tiếng, chỉ hướng giữa sông, nhìn thấy năm chiến thuyền đang lướt trên sông, đi tới lui không ngừng, trên boong tàu đang đứng mấy trăm tên võ sĩ khôi giáp màu đen, diện mục dữ tợn, răng nanh lộ ra ngoài, chính là Cổ Liệt tộc nhân.Tiểu công chúa khẩn trương cầm cánh tay Đường Liệp, run giọng nói: " Chiến thuyền này là của chúng ta, lại không biết vì sao rơi vào trong tay của Cổ Liệt tộc nhân."Đường Liệp tràn ngập mê hoặc nói: " Cổ Liệt tộc nhân này từ đâu mà tới? Chẳng lẽ xuất hiện từ dưới đất hay sao?"Phía sau vang lên tiếng vang xào xạt cành lá, tiểu công chúa đưa nỗ tiễn hướng ngay thanh âm truyền tới, lại nghe giọng một nam tử trầm thấp nói: " Là ta! Thái Lạp Nô."Một Tinh Linh nam tử xuyên qua cành lá đi ra.Tiểu công chúa mừng rỡ nghênh đón, Thái Lạp Nô cũng là một trong những trợ thủ đắc lực nhất của nhị vương tử Phá Không, trước tien hắn ra mắt tiểu công chúa, sau đó chào hỏi mấy người Đường Liệp.Đường Liệp vẫn không buông lỏng đề phòng, bên trong Tinh Linh tộc nhiều lần phát hiện nội gian, Thái Lạp Nô này cũng rất khó cam đoan có phải là kẻ trung thành hay không.Thái Lạp Nô tựa hồ nhìn ra sự đề phòng trong lòng Đường Liệp, mỉm cười nói: " Nhị vương tử lo lắng cho các ngươi, riêng dặn ta ở lại chỗ này tiếp ứng tiểu công chúa."Tiểu công chúa nói: " Phụ vương ta đâu?"Tháp Lạp Nô nhìn chung quanh, mới thấp giọng nói: " Đại vương và tộc nhân đã lui lại trước khi Cổ Liệt tộc tiến công."" Cái gì?" Tiểu công chúa không tin vào lỗ tai mình, nàng rất khó tưởng tượng cha dưới tình huống không hề phản kháng mà lại bỏ Nguyên Thần Phong, thánh địa trong lòng Tinh Linh nhân.Thái Lạp Nô nói: " Địch nhân còn có thể đến không ngừng, chúng ta rời đi trước rồi hãy nói."Đường Liệp hướng Bồ Ni ra dấu bằng mắt, ra hiệu cho hắn lưu ý từng cử động của Thái Lạp Nô. Còn mình và tiểu công chúa và Thái Lạp Nô sóng vai đi phía trước.Thái Lạp Nô mang theo bọn họ đi xuyên qua trong rừng cây, ở trong rừng lại nhìn thấy một đội quân Cổ Liệt nhân đi qua.Bọn họ tiềm phục trong rừng cây, với thực lực của bọn họ bây giờ, phát sinh xung đột chính diện dám chắc là hành vi không sáng suốt. Bồ Ni yên lặng tính toán nhân số binh lính của Cổ Liệt tộc, hắn và Bồ Thị bịt miệng của hai tiểu hài tử, chỉ sợ bọn trẻ vì sợ hãi mà phát ra âm thanh, hấp dẫn đại quân của Cổ Liệt tộc đi tới.Binh lính Cổ Liệt tộc tiến lên với tốc độ rất chậm, ước chừng qua nửa giờ mới toàn bộ thông qua.Thái Lạp Nô lau mồ hôi trên trán, thở dài một hơi nói: " Đại vương nói, bọn họ trước đó đã mở một mật đạo, cho nên mới có thể không chút động tĩnh tiến vào trong Mê Thất sâm lâm mà không ai hay biết."Đường Liệp không giải thích được, khó hiểu nói: " Tại sao bọn họ lại đối phó với Tinh Linh nhân?"Thái Lạp Nô không nói gì, kéo nhánh cây che phía trước, hiện ra một động khẩu.Đường Liệp để cho Bồ Thị dẫn đầu đi phía trước, Thái Lạp Nô cười nói: " Tính cảnh giác của Đường tiên sinh rất cao."Đường Liệp mỉm cười nói: " Cẩn thận có thể đi được thuyền vạn năm, nếu không ta cũng sẽ không bình an đứng ở chỗ này."Tiểu công chúa nhẹ giọng nói: " Thái Lạp Nô sẽ không bán đứng chúng ta, ngươi yên tâm đi."Đường Liệp lạnh nhạt cười, hắn cũng không biết Thái Lạp Nô, tự nhiên không thể hoàn toàn tín nhiệm hắn.Mọi người cúi người chui vào hầm ngầm bí mật, ước chừng đi khoảng hai trăm thước, hầm ngầm bắt đầu trở nên rộng lớn, có thể dung nạp hai người sóng vai đồng hành.Tiểu công chúa cũng không biết về hầm ngầm này, ở trong bóng tối lặng yên cầm cánh tay Đường Liệp, nghe được tiếng hô hấp mềm mại của nàng bên tai, trong lòng Đường Liệp không khỏi rung động.Lúc này Thái Lạp Nô ở trong bóng đêm vỗ tay hai lần, phía trước lập tức lóe ra hai điểm ánh sáng, cũng là hai gã Tinh Linh võ sĩ cầm ngọn đuốc trong tay chiếu sáng hầm ngầm phía trước.Tiểu công chúa vui vẻ nói: " Các ngươi quả nhiên đều ở chỗ này, phụ vương ta đâu?"Lúc này Đường Liệp mới yên lòng, theo ánh sáng của cây đuốc, đã nhìn thấy thân ảnh cao lớn của Phá Không xuất hiện trước mặt bọn họ.Tiểu công chúa mừng rỡ chạy tới, cầm bàn tay nhị ca thật chặt: " Nhị ca…" Nhớ tới những đau khổ và ủy khuất trước đó phải chịu, làm cho nàng thương tâm chảy nước mắt.Phá Không vỗ nhẹ vai tiểu công chúa, đi tới bên người Đường Liệp, mỉm cười nói: " Xem ra ta và Đường tiên sinh hữu duyên, cho dù ở dưới mặt đất cũng có thể gặp mặt."Đường Liệp ha hả cười nói: " Đích xác hữu duyên."Tiểu công chúa nhỏ giọng đem chuyện Đường Liệp cứu nàng từ tay Hắc Ám Long Sử kể ra.Phá Không tự nhiên lại đối với Đường Liệp vô cùng cảm kích." Phụ vương đâu?" Tiểu công chúa kinh ngạc nói.Phá Không mỉm cười nói: " Phụ vương và đại ca đều an toàn rút lui, ngươi yên tâm, chúng ta bị tổn thất cũng không lớn."Tiểu công chúa tức giận nói: " Tại sao trơ mắt nhìn người của Cổ Liệt tộc chiếm cứ gia viên của chúng ta, mà lại thờ ơ sao?"Phá Không nói: " Phụ vương bày mưu nghĩ kế, tự nhiên có quyết định của ông ấy, Cổ Liệt tộc nhân có chuẩn bị mà đến, huống chi trong tộc nhân của chúng ta xuất hiện không ít nội gian, nếu mạo muội nghênh chiến, chỉ có hy sinh càng nhiều huynh đệ."" Nhưng Nguyên Thần Phong đã bị bọn họ chiếm cứ, Mê Thất sâm lâm cũng rơi vào trong sự khống chế của bọn họ rồi." Tiểu công chúa tức giận nói.Phá Không phá lên cười: " Mê Thất sâm lâm là gia viên của chúng ta, từng ngọn cây cọng cỏ nơi này đều là bằng hữu của chúng ta, Cổ Liệt tộc muốn chiếm lĩnh nơi này, hãy nằm mơ đi!"Đường Liệp mơ hồ đoán được Tinh Linh tộc có chủ ý riêng, xem ra Tinh Linh Vương sở dĩ lựa chọn tạm thời buông tha là vì muốn tránh việc tổn thất lớn hơn nữa, để cho Cổ Liệt nhân sau khi tiến quân thần tốc vào sâu trong lòng Mê Thất sâm lâm thì bọn họ lợi dụng ưu thế địa hình để ẩn núp đi, bây giờ địch sáng ta tối, có thể chờ cơ hội cấp cho đối thủ một sự đột kích bất ngờ.Phá Không cho người dẫn tiểu công chúa bọn họ đi nghỉ ngơi, cùng Đường Liệp đi đến chỗ của hắn, đó là một huyệt động rộng rãi.Thái Lạp Nô bưng lên một mâm trái cây, có có một bầu rượu ngon tinh mỹ, cười a a hướng Đường Liệp nói: " Bây giờ Đường tiên sinh không nghi ngờ ta sao?"Phá Không mỉm cười nói: " Thái Lạp Nô là huynh đệ kết nghĩa của ta, là bằng hữu ta tín nhiệm nhất, từ nay về sau Đường tiên sinh sẽ hiểu rõ hắn thôi."Đường Liệp cười nói: " Vừa rồi là suy nghĩ an toàn cho mọi người, hy vọng Thái Lạp Nô đại ca không lấy làm phiền lòng."Thái Lạp Nô hướng Đường Liệp dựng ngón cái nói: " Đường tiên sinh thật sự là một hảo hán tử." Hắn xoay người rời đi, lưu lại không gian riêng tư cho Phá Không và Đường Liệp nói chuyện.Phá Không rót đầy rượu cho Đường Liệp: " Đa tạ Đường tiên sinh cứu tiểu muội trong nguy nan."Đường Liệp thản nhiên cười nói: " Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ."Phá Không cười to nói: " Đường tiên sinh luôn nói những lời tràn ngập triết lý, khó trách phụ vương lại hâm mộ ngươi như thế."Đường Liệp thầm nghĩ trong lòng: " Ta không biết a." Nhớ tới lúc gặp mặt Tinh Linh Vương, Tinh Linh Vương đối với hắn thật lãnh đạm, cũng không hề có dáng vẻ gì là hâm mộ.Phá Không nói: " Phụ vương có câu nói bảo ta chuyển cáo Đường tiên sinh."Đường Liệp có chút mê hoặc nhìn Phá Không, lại không biết Tinh Linh Vương nói gì với mình? Phá Không nói: " Đường tiên sinh đi Nạp Đạt Nhĩ bình nguyên, nếu trên đường có hứng thú thì đi một chuyến đến Thánh Tuyết Phong, phụ vương nói, Đường tiên sinh nhất định không thất vọng đối với chuyến đi này."Đường Liệp lạnh nhạt cười, kỳ thật trong lòng hắn đã hạ quyết tâm, lần này đi đến Nạp Đạt Nhĩ bình nguyên, thì sẽ không còn giao thiệp với việc tranh đấu máu tanh, tìm kiếm một mảnh điền viên yên tĩnh mà sống tự do tự tại. Hắn uống cạn chén rượu trái cây, cảm khái nói: " Ở trên phiến đại lục này, muốn tìm một khối địa phương không có tranh đấu thật là khó."Phá Không tràn đầy đồng cảm gật đầu nói: " Tinh Linh tộc chúng ta vì muốn tránh né Huyền Vũ quốc và Lam Đức quốc giết hại, nhiều lần di chuyển, bây giờ đến nơi đây, không nghĩ tới vẫn không chạy thoát được chiến tranh."Đường Liệp cảm thấy hiếu kỳ nói: " Có chuyện ta thủy chung không rõ, Tinh Linh tộc và Cổ Liệt tộc vì sao mà kết minh, rồi vì sao lại đột nhiên phản bội?"Phá Không thở dài nói: " Đường tiên sinh có nghe qua tên Ma Đế Thu Thiện?"Đường Liệp gật đầu, tên này đã trở thành bóng đen khắc sâu trong lòng hắn, cơ hồ trở thành kẻ đại diện của tà ác và âm u.Phá Không nói: " Ma Đế Thu Thiện bị phong ấn tại Thiên Hác, nhưng dã tâm quay lại của hắn chưa bao giờ dừng lại, Đường tiên sinh nhìn thấy những Hắc Ám Long Sử đều là đến từ Hắc Ám quân đoàn của hắn."Đường Liệp nao nao: " Nhưng Ma Đế Thu Thiện vẫn đang ở trong phong ấn."Phá Không tràn ngập sầu lo nói: " Phụ vương nói qua, Ma Đế Thu Thiện sẽ có một ngày phá tan phong ấn, ngày này cũng sẽ nhanh tới, những nanh vuốt dưới tay rục rịch tại Thiên Hác, lúc trước Cổ Liệt tộc cùng chúng ta là đồng minh, chính là vì đối kháng cùng Hắc Ám quân đoàn, hiện tại xem ra, thực lực của Hắc Ám quân đoàn mở rộng với tốc độ vượt xa sự tưởng tượng của chúng ta."Đường Liệp thấp giọng nói: " Xem ra phiến đại lục này sắp lâm vào chiến hỏa khắp nơi rồi."Phá Không yên lặng gật đầu, hắn nhìn hai mắt Đường Liệp nói: " Đường tiên sinh, ta có việc muốn nhờ."" Nhị vương tử mời nói."" Phụ vương dặn ta sau khi tìm được tiểu muội, lập tức đưa nàng tới Thánh Tuyết Phong, giao cho trưởng lão trong tộc chiếu cố, Đường tiên sinh đã muốn đi Nạp Đạt Nhĩ bình nguyên, vừa vặn tiện đường, có thể giúp ta hộ tống tiểu muội an toàn đến đó hay không?"Đường Liệp thoáng trầm ngâm một chút, thấp giọng nói: " Nhị vương tử tín nhiệm ta như thế?"Phá Không chân thành nói: " Phá Không đã xem Đường tiên sinh là bằng hữu của ta."Đường Liệp bưng chén rượu lên đối ẩm cạn sạch với Phá Không, lớn tiếng nói: " Chỉ bằng những lời này của ngươi, ta nhất định đưa tiểu công chúa bình an đến Thánh Tuyết Phong."Phá Không cầm cánh tay Đường Liệp nói: " Đường tiên sinh, ta có một đề nghị, ngươi và ta đã hợp ý như thế, không bằng chúng ta kết bái thành huynh đệ khác họ được không?"Đường Liệp vẫn luôn có chút hâm mộ đối với Phá Không, nghe được đề nghị của hắn, sảng khoái gật đầu.Phương thức kết nghĩa huynh đệ của Tinh Linh nhân khác hẳn trong ấn tượng của Đường Liệp, không có nghi thức rườm rà, Phá Không từ trong bao tên rút ra một mũi, phân biệt cùng Đường Liệp nắm đầu và đuôi tên, bẽ gãy mũi tên. Hai người hai tay nắm chặt, Đường Liệp so với Phá Không nhỏ hơn ba tuổi, tự nhiên phải gọi hắn là đại ca.Phá Không kích động nói: " Huynh đệ, từ hôm nay trở đi, ta lại có một huynh đệ tốt."" Đại ca!" Đường Liệp lớn tiếng nói.Phá Không từ bên hông lấy ra một viên đồng màu bạc đưa cho Đường Liệp, Đường Liệp nắm trong tay cảm giác hơi nặng, là do bạch kim chế tạo mà thành. Phá Không nói: " Đây là Diệt Hồn Châm, bên trong viên đồng đựng vô số độc châm như lông trâu, trong nguy cấp là có thể dùng để bảo vệ tính mạng, nhưng số lượng độc châm có hạn, chỉ có thể phóng ra ba lượt."Đường Liệp gật đầu, suy nghĩ một chút từ bên trong giày rút ra thanh chủy thủ lấy được từ Hoàng Kim Quật đưa cho Phá Không: " Đại ca, đây là chủy thủ ta tìm được ở Hư Hải, ngươi giữ lại phòng thân đi."Chủy thủ vừa mới vào tay, Phá Không liền cảm giác được sự sắc bén cùng trầm trọng của nó, tức khắc hiểu được đây là một món bảo bối hiếm có, hấp tấp từ chối: " Huynh đệ, chủy thủ này trân quý như thế, ngươi tự mình giữ lại dùng đi."Đường Liệp vung Diệt Hồn Châm nói: " Diệt Hồn Châm cũng trân quý như vậy, đại ca chẳng lẽ muốn ta làm một người nhỏ mọn sao?"Phá Không cười ha ha, gật đầu thu chủy thủ, hai người nâng chén rượu trái cây lên, cụng ly cạn sạch.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
BÌNH LUẬN TRUYỆN