Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu


Cho dù là tối mùa hè
nhưng trời vẫn lành lạnh, Tần Phóng dìu Nhan Nặc ra ngoài cửa khách sạn, cô lúc
thì kêu nóng lúc thì kêu lạnh, giằng co muốn vứt áo vét của anh xuống đất. Anh
nắm chặt vai cô để cô không gây chuyện, chau mày nói: “Rõ là không biết uống
rượu sao còn uống nhiều thế? Ngoan ngoãn cho anh, đợi xe đến, anh sẽ đưa em về
nhà.”

Nhan Nặc mặt đã đỏ bừng như trái đào, dựa vào anh, cười ngây ngô nhìn anh, mười
ngón tay thon dài đang túm lấy áo anh như chơi đàn, cảm giác lúc có lúc không
thế này khiến trái tim Tần Phóng loạn nhịp, ngay cả hơi thở cũng nặng nề hơn,
cánh tay bất giác giữ chặt hơn, cho tới khi Nhan Nặc kêu đau anh mới buông nhẹ
một chút, nhưng hai người vẫn dán lấy nhau, vô cùng thân mật.

Gió mùa hè nhẹ nhàng thổi, trong lòng mỗi người đều khẽ dấy lên những rung
động.

Hôm nay, Tần Phóng cũng uống vài cốc rượu, mặc dù không say nhưng bên cạnh có
một cô gái say thế này thì anh cũng không thể nào lái xe được, nhân viên phục
vụ khách sạn giúp hai người gọi taxi, anh dìu Nhan Nặc ngồi vào ghế sau, sau đó
nói địa chỉ nhà cô rồi rời khỏi khách sạn.

Ban đầu, Nhan Nặc còn ngoan ngoãn ngồi dựa vào vai anh ngủ, nhưng không lâu sau
cô dụi hẳn vào lòng anh, hơi thở dịu dàng và sự đụng chạm ấy khiến các dây thần
kinh của Tần Phóng căng như dây đàn, nhưng vẫn phải kìm nén ngọn lửa đang bùng
bùng cháy trong lòng, anh nói: “Anh lái xe, phiền anh đi nhanh một chút.”

“OK!” Lái xe rất thoải mái, nhân tiện còn hỏi: “Bạn gái uống say rồi à? Vậy
phải chăm sóc cẩn thận.”

Tần Phóng “Vâng” một tiếng, sự chú ý vẫn tập trung vào Nhan Nặc, có điều cũng
nhắc nhở anh để cô một mình ở nhà cũng không thỏa đáng, Liễu Tư Thần lại không
có nhà, anh nghĩ rồi bảo lái xe tới thẳng nhà anh, như thế sẽ tốt hơn.

Chỉ là Nhan Nặc luôn miệng nói khó chịu. Tần Phóng để cô nằm lên đùi mình, lấy
áo vét đắp cẩn thận cho cô, hai ngón tay day day thái dương cô, nhẹ nhàng, dịu
dàng, trong mắt anh chỉ có cô. Đột nhiên Nhan Nặc túm lấy tay anh áp lên má
mình, hai bàn tay đan xen vào nhau, Tần Phóng giật mình định rút tay ra, nhưng
lại bị cô giữ chặt, bàn tay chạm vào khuôn mặt mịn màng của cô, trái tim anh
rung động, anh mỉm cười rồi mặc kệ cô.

Gần nửa đêm, không tắc đường nên họ đã tới chung cư của Tần Phóng rất nhanh.

Tần Phóng bế Nhan Nặc vào thang máy và lên nhà anh, cửa mở, nhẹ nhàng đặt cô
lên sofa. Lúc anh mang khăn nóng vào thì phát hiện cô chẳng chịu nằm yên, áo
của anh đã bị cô ném xuống đất, cô tháo giày rồi ngồi xiêu vẹo cạnh bàn uống
trà, một bên dây áo đã tuột xuống cánh tay, bộ lễ phục màu trắng đến đầu gối bị
cuộn lên, cảnh tượng rất đẹp mắt.

Tần Phóng cảm thấy khó thở, bước chân khựng lại, đưa tay nới lỏng cà vạt, cảm
thấy cổ họng khát khô, dường như nóng tới mức không thể chịu được. Anh nắm chặt
tay cố gắng để tỉnh táo, đột nhiên cảm thấy dường như mình đã quyết định sai
lầm, quân tử chẳng phải ai cũng làm được, đặc biệt là khi đối diện với một
người phụ nữ mà mình nhớ nhung.

Nhan Nặc không biết mình đã châm một ngọn đuốc, cô chỉ làm theo cảm xúc của
mình, bộ lễ phục vốn được thiết kế để tôn đường cong của người phụ nữ nên rất
bó, cô bị bó buộc đến mức khó chịu, đã thế lại bắt đầu kéo khóa định cởi đồ.
Lần này thì không thể chịu được nữa, Tần Phóng vội quỳ xuống giữ chặt tay cô
lại, sau đó đắp khăn nóng lên trán để cô tỉnh rượu, trong lòng buồn bực nghĩ,
sau này không để cô uống rượu nữa, cho dù có uống thì cũng phải đi theo cô mới
được.

Nhan Nặc nép trong lòng Tần Phóng nên cũng an phận hơn, búi tóc đã tuột và
buông xuống bờ vai trần, gương mặt, cổ, xương quai xanh đều ửng hồng, sự hấp
dẫn vô hình này lại thu hút toàn bộ sự chú ý của Tần Phóng, các tế bảo trên cơ
thể anh đang kêu gào đòi giải phóng. Nhưng không được, nếu chỉ là gặp nhau ngắn
ngủi thì có lẽ anh cũng có thể thả lỏng bản thân, nhưng cô là người con gái anh
muốn trân trọng cả đời, càng như thế này càng không được làm bừa. Vì thế anh
hít thở sâu mấy hơi, nghiến chặt răng, bình tĩnh bế cô vào trong phòng mình,
nhẹ nhàng đặt cô lên giường, đắp chăn cho cô, còn về quần áo anh nghĩ rồi lại
thôi, dù sao khả năng chịu đựng của anh đã tới cực điểm rồi.

Tần Phóng vừa tính nhấc chân đi ra ngoài thì Nhan Nặc kéo anh lại, cô ôm chặt
anh từ phía sau, hơi thở như đốt cháy anh.

Cổ họng anh không thể nào kiềm chế được, giọng nói cũng như lạc đi: “Nhan Nặc?”

Nhan Nặc không nói gì cả, dường như cô dùng cách này để tìm hơi ấm, cô ôm anh
chặt hơn, không ngừng cựa quậy. Tần Phóng đành gỡ tay cô ra, giọng khàn khàn
nói: “Đừng đùa nữa, em say rồi, mau đi ngủ đi.” Nói xong, anh lại đẩy cô nằm
xuống giường.

Nhan Nặc mặc kệ, cô lại bật dậy, Tần Phóng không để ý nên ngã xuống người cô,
sự mềm mại của cô và sự mạnh mẽ của anh hòa quyện với nhau, cảm xúc đang cuộn
trào trong cơ thể, thử thách ý chí của anh. Tần Phóng chống người dậy, hỏi cô:
“Nhan Nặc, em có biết em đang làm gì không?”

Đôi mắt mơ màng của Nhan Nặc nheo lại nhìn rồi lại dãn ra, miệng chu lên: “Tần
Phóng, anh đừng đi, đừng rời xa em...”

“Phựt” một tiếng, dây dàn đang căng trong cơ thể Tần Phóng vì tiếng gọi kia mà
đứt, đôi mắt đen láy sáng rực lên, anh nhìn người con gái đang nằm dưới mình
không chớp mắt, dường như hiểu rõ ý cô.

Nhan Nặc sau khi say dường như chẳng còn ý tứ gì cả, động tác của cô càng lúc
càng bạo, mấy ngón tay cô bắt đầu cởi áo anh, từng chiếc cúc như muốn trêu tức
cô mà cởi mãi không ra, Tần Phóng không chịu được nữa, anh gạt tay cô ra rồi
dứt phựt cúc áo, để lộ bộ ngực rắn chắc, lấm tấm mồ hôi.

Anh cúi người thì thầm vào tai người con gái bên dưới: “Em đừng hối hận nhé,
anh cũng không cho phép em hối hận.”

Và cô cũng không có phản ứng gì cả, giây phút sau đó đã bị nụ hôn của anh quấn
chặt.

Hơi thở nóng bừng của anh truyền tới không ngừng, giống như người thợ săn bá
đạo chiếm hết sự ngọt ngào trong miệng cô, cô hít thở, bất mãn khi bị hút sạch
không khí, và bắt đầu ngọ nguậy trốn tránh, một tay anh giữ đôi tay cô trên
đầu, sau khi giữ được cô, anh bắt đầu khiến nụ hôn quấn quýt ấy dài thêm. Chỉ
là sự khám phá ở mức thế này làm sao đủ với một người đang lên cao trào?

Cúi đầu nhìn gương mặt đỏ bừng đầy hưng phấn của cô, đáy mắt Tần Phóng như có
hai đốm lửa, thiêu đốt cơ thể anh, đôi môi anh không nén được sự hấp dẫn ấy nên
đã di chuyển tới phần xương ức quyến rũ, tiếp tục những nụ hôn ngọt ngào. Nhan
Nặc không chịu được nên bắt đầu uốn người càng khiến dục vọng trong anh bị kích
thích, mắt anh vằn đỏ, tháo dây áo dạ hội trên người cô ra để bộ lễ phục tuột
xuống, lộ ra làn da trắng cuốn hút, giống như trái vải tươi ngon vừa được bóc
vỏ, anh khẽ rên, không nghĩ ngợi gì liền cúi đầu ngậm lấy nhành mai đỏ trên
đỉnh núi tuyết, sự dịu dàng và ngọt ngào cứ vây quanh.

Ánh đèn vàng trong phòng cũng trở nên huyền ảo, giống như một lớp voan mỏng phủ
trên người cô, bây giờ cô dường như không biết phải làm thế nào nữa, đôi mắt
nhỏ lệ, anh xâm chiếm từng chút một, chốc chốc tiếng rên của anh lại làm xáo
trộn tâm trí cô, đôi tay như côn trùng không ngừng bỏ bùa tình nhân trên làn da
mịn màng của cô, khiến cô như một con bướm xinh đẹp nằm trên giường, tỏa ra vẻ
đẹp chỉ có anh mới nhìn thấy.

Lúc cởi thắt lưng, tiếng kim loại đanh giòn khiến Tần Phóng bừng tỉnh, anh giữ chặt
thân dưới, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Nhan Nặc, ép cô nhìn thẳng vào mình:
“Nhan Nặc, em nhìn rõ anh là ai rồi chứ?”

Nhan Nặc vẫn không nằm yên, chỉ cảm thấy cơ thể đang nóng bừng, rất muốn xoa
dịu tất cả. Cô ép chặt lên người anh, đôi mắt quyến rũ như nước mùa thu, giọng
dịu dàng ma mị khẽ rên lên: “Tần Phóng... mau giúp em...”

Nghe thấy Nhan Nặc rên rỉ gọi tên mình, Tần Phóng không thể kiềm chế được nữa,
anh cúi người đè lên cô để cơ thể hai người hòa quyện vào nhau. Nhan Nặc đã như
hôn mê, chỉ biết thở dốc, theo sự kích thích của các giác quan, cô cũng nhiệt
tình ôm cổ Tần Phóng và hôn anh, ngọn lửa dường như càng được đốt cháy, khiến
chút lý trí còn lại của Tần Phóng đã bay vụt khỏi chín tầng mây.

Còn nghĩ ngợi gì nữa? Anh là Tần Phóng của cô, cô là Nhan Nặc của anh, những
thứ khác không còn quan trọng nữa.

Nhan Nặc khẽ chau mày khi mình anh tiến vào cơ thể cô, dường như không thích
ứng kịp, cô giãy giụa và để lại trên lưng anh một vết cào đỏ dài. Tần Phóng từ
từ tiến đến, cho đến khi cơ thể hai người giao hòa.

Đôi mắt sâu thẳm của anh mơ màng nhìn người con gái đang nằm dưới mình, có thể
cảm nhận rõ ràng cô đang thả lỏng người để tiếp nhận anh, thuộc về anh, giây
phút này cả hai chỉ có nhau, bỏ đi mọi sự bất an, bỏ đi mọi thứ ngại ngùng, bỏ
đi lo lắng, một lòng một dạ cảm nhận hơi ấm mà đối phương mang lại cho mình.

Mấy sợi tóc trên trán cô bết mồ hôi, cảm thấy mình dường như bị nham thạch bao
quanh, sau cùng không chịu được nữa cô khẽ rên lên, bám chặt vai anh, thốt lên:
“Tần Phóng, Tần Phóng!” Cô đã hoàn toàn giao phó bản thân mình cho người đàn
ông này.

Tần Phóng dịu dàng hôn lên người cô, chiếm hữu cơ thể cô, chốc chốc cảm giác
lại chấn động như sóng lớn vỗ bờ biển, mềm mại như mưa phùn. Cuối cùng, anh thì
thầm bên tai cô: “Nhan Nặc, anh chỉ có em, anh chỉ yêu em...”

Hy vọng biết bao đây chính là điểm cuối của hạnh phúc, có người mình yêu, ngọt
ngào cả đời, không bao giờ cô đơn nữa.

Ánh trăng dịu dàng chiếu vào, trên cửa sổ như được phủ một lớp ánh bạc nhàn
nhạt khiến đôi tình nhân càng trở nên ấm áp hơn.

Nửa đêm, Nhan Nặc luôn miệng kêu nóng, cô ngang bướng đẩy hơi ấm bao quanh mình
đi, Tần Phóng không chịu, anh lấy chân ghì chặt không cho cô nhúc nhích rồi lấy
điều khiển điều hòa trên đầu giảm nhiệt độ xuống, không lâu sau Nhan Nặc lại nép
vào lòng anh ngủ ngon lành.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu