Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ


Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Lăng Vi nghe giọng cô ta cũng run run, vội trấn an: “Không sao, là một người mình cứu, người kia gây ra không ít phiền toái. Muốn bảo vệ mình, bây giờ phải đưa mình đến nơi an toàn.”

“À…”

Hạ Tiểu Hi xoa trên cánh tay nổi da gà: “Sao cảm thấy đáng sợ như vậy. Cậu nhìn đi, trong nhà lộn xộn…”

Lăng Vi giải thích rõ: “Vừa rồi Vương Hân Bình và Vương Hân đã tới, bọn họ ném hết đồ, không liên quan tới mấy người này.”

“À… Thì ra là vậy, mình thấy bọn họ cũng không giống lắm.”

Hạ Tiểu Hi nhỏ giọng đáp, lại đột nhiên nghe Lý Thiên Mặc rống lớn: “Hai người đàn bà vừa rồi chính là Vương Hân Bình và Chu Vân?”


Tuy bọn họ đã quen biết bốn năm, nhưng chưa từng gặp Vương Hân Bình và Chu Vân.

Lý Thiên Mặc cả giận nói: “Sớm biết là bọn họ, lão tử nên luộc chết bọn họ!”

Lý Thiên Mặc có một biệt hiệu là thiên ma.

Là biệt hiệu Hạ Tiểu Hi ban cho anh ta. Lý Thiên Mặc anh tuấn cao ngất, tiêu sái đẹp trai. Chẳng qua… người này… có hai tính cách song song, có lúc nửa tháng không mở miệng nói chuyện, có lúc sáng sớm nhiệt tình, đối với ai cũng rất tốt, là một người nhân hậu.

Còn Hạ Tiểu Hi… tính cách… hướng ngoại. Hoạt bát đáng yêu, hơi nhát gan, thích ăn hàng. Mặt trẻ con, mắt to, rất đẹp, đường về não thường xuyên chạy lệch.

Đi xuống lầu, liền thấy một chiếc Bentley màu bạc ngừng lại trước mắt.

Bất ngờ là Lôi Tuấn đứng trước xe. Chiếc xe Rolls Royce màu đen Diệp Đình ngồi đã sớm không thấy bóng dáng.

Lôi Tuấn đứng cạnh xe, không nói gì, chỉ gật đầu với Lăng Vi.

Lăng Vi cũng không lên tiếng, khẽ gật đầu, coi như chào hỏi.

“Mời cô lên xe.” Ông lão mở cửa xe cho Lăng Vi.

Tiểu Hi lắc lư trước xe, nhìn chiếc xe kia, ngây ngẩn hỏi Lăng Vi: “Tiểu Vi, đây là xe gì? Nhìn thật sang trọng.”

Ông lão trả lời thay cô: “Đây là Bentley.”


“A… Hình như rất nổi tiếng nha!” Tiểu Hi nhìn chiếc xe kia, đột nhiên vui vẻ: “Ai u… Bentley! Chữ B cánh dài*, mình nhớ.”

(*) Logo hiệu xe Bentley.

“Chữ B cánh dài…” Lý Thiên Mặc 囧.

“Không phải sao?” Tiểu Hi nhìn chằm chằm logo kia, đúng là… Một chữ B, mọc một đôi cánh ah!

Lý Thiên Mặc: “Tiểu Hi, cậu quá dơ bẩn!”

Tiểu Vi vô tội: “Mình bẩn? Mình làm sao bẩn?”

Lăng Vi che mặt, trời ạ… vở kịch này chuyển biến thật thần kỳ!

Vừa rồi còn tâm tình uất ức, trong nháy mắt vui vẻ, Lăng Vi lắc đầu cười khổ, Tiểu Hi… còn có bản lĩnh làm người ta quên đi phiền não trong nháy mắt…

Lúc này, Lôi Tuấn liếc mắt, khóe miệng run rẩy, nói: “Cũng may tượng đồng của Rolls Royce mặc quần áo… Nếu không, không chừng sẽ bị nói thành…”

Tiểu Hi nghi ngờ: “A? Anh nói về Rolls Royce sao?” Cô ta lấy điện thoại ra, tìm hình, sau đó há to miệng: “Thì ra… Đây là tượng người! Tôi luôn cho là con bướm!”

Lôi Tuấn cười lên: “Cô nói đúng! Cánh dài, phải là con bướm…”

Tiểu Hi lè lưỡi, làm mặt quỷ, lên xe theo Lăng Vi.


Xe nhanh chóng chạy đi.

Không bao lâu, tài xế nói với Lôi Tuấn: “Lôi thiếu, có chiếc Toyota luôn đi theo chúng ta.”

Lôi Tuấn nhìn chằm chằm GPS một hồi: “Để bọn họ đi theo. Đến nơi, xem bọn họ có dám làm gì hay không.”

Sau hai giờ, xe lái đến một nơi rộng rãi, chậm rãi lái vào một tòa trang viên…

Người trong xe Toyota phía sau sợ ngây người.

Mẹ nó! Đây là người nào?

Trang viên! Trước mặt lại là một tòa trang viên!

“Đừng theo nữa! Mẹ nó, không muốn chết thì lập tức quay đầu!”

Mặt thẹo ngồi sau xe Toyota gấp gáp hô to: “Quay đầu! Mau quay đầu quay đầu!”

Còn chưa nói xong, đã nghe tiếng còi báo động chói tai vang lên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ