Yêu Thầm Chị Họ


Giãy dụa chán, chị mới chịu nằm yên trong lòng mình khóc thút thít. Mình biết chị giận nên giả vờ thế thôi, chẳng muốn mình bỏ ra đâu, cơ mà chắc cũng một phần do mình mặt chai quá, bị thằng Tùng inox lây nhiễm cmnr..
- T tệ lắm...
Chị vừa mếu máo vừa trách móc.
- Em xin lỗi... chị đừng giận em nữa hén! Sau này em không bao giờ như vậy nữa đâu, hứa đó!
- Chị không biết.. T làm sao coi được thì làm...
- Ừm, em biết phải làm gì rồi mà. Chị nín đi... em yêu chị nhiều lắm!
Mình đau lòng thật sự, chưa bao giờ mình nói chuyện sến thế này, người nổi hết da gà lên, cơ mà cũng sướng..
- T...
- Hả?
- Yêu chị nhiều thật không?
Chị cũng chịu nín rồi, bắt đầu thỏ thẻ.
- Thật sao không. Nhiều như sao trên trời, như cát dưới biển vậy đó.. (câu này mình thuổng trong mấy truyện sến ).
- Xạo quá, chị không tin đâu..
- Không tin em thề cho chị tin. Em mà xạo thì ra đường xe cán..
- Cán gì?
- Cán con chó..
- Hứ...thấy ghét..
- He he..
Ôm chị mình nghe thật ấm áp và hạnh phúc, ước gì được như thế này mãi nhỉ, ước gì thời gian ngừng lại... để mình được ở bên chị thật lâu...
Mình trườn xích xuống dưới ặt chạm vào mặt chị. Khuôn mặt khả ái đáng yêu ấy giờ ướt nhoe nhoét nước mắt, hai hòn bi long lanh to tròn của chị đã sưng mọng lên, nhìn mà thương kinh khủng...
Mình đưa tay chạm nhẹ vào dưới mắt chị..
- Chị đau không?
- Hơi hơi..
Chị gật nhẹ đầu.
Mình hôn lên mắt chị, nếm vị mằn mặn của nước mắt... tay mình nâng nhẹ cằm chị lên, rồi chầm chậm áp môi lên cặp môi hình trái tim nhỏ xíu đang cắn chặt lại vì thẹn của chị..
Lưỡi mình lướt nhẹ trên làn môi mềm mại của chị, sau đó luồn lách đi vào trong. Chị chủ động hé môi tiếp nhận nụ hôn của mình, không một chút phản kháng như lần trước, hai tay chị run run ghì chặt lấy mình..

Mình tin rằng chị chưa từng hôn ai trước khi đến với mình. Chị rất vụng về trong việc này, bằng chứng là chiếc lưỡi ướt át của chị giấu kín ở một góc nào đó, không hề chủ động đưa ra như những cô gái sành sõi khác, mình sục sạo mãi mới tìm được. Chị cũng không hề biết hôn lại mình, chỉ để yên ình dẫn dắt..
Mình như quên hết thực tại, chìm đắm vào cảm giác thiên đường nơi làn môi chị. Nhiều cô gái đã đến trong đời mình, ngây thơ có, sành đời cũng có, nhưng chưa người nào mang đến ình cảm giác như chị... Mình muốn điên lên vì hưng phấn... đầu óc quay cuồng... đê mê mụ mị...
Chị cũng bắt đầu theo được nhịp điệu mình dẫn dắt, vụng về hôn lại mình, đôi khi cạ răng vào trúng môi mình đau ơi là đau, nhưng mình thích như thế, thích sự ngây thơ trong trắng của chị. Chị như chú chim bồ câu bé nhỏ, ngoan ngoãn nằm yên trong vòng tay mình, dịu dàng e ấp đón nhận cơn điên tình của mình...
Trong cơn điên ấy, tay mình vô thức lần mò lên trước ngực chị lúc nào chẳng hay, mình chỉ nhận ra điều đó khi chị kêu khẽ..
- Đừng T...
Giật mình nhận ra, mình vội rụt tay lại. Mình không cố tình xâm phạm chị, mình không muốn làm điều này với chị..
- Em xin lỗi, em không cố ý đâu...em..
Chị đưa bàn tay nhỏ nhắn trắng mịn che miệng mình lại, không ình nói nữa.
- Chị hiểu mà. T không phải giải thích gì đâu!
Mình nhìn sâu vào mắt chị, rồi nói:
- Em yêu chị lắm! Yêu nhiều lắm!
Chị cũng nhìn mình thật lâu, mặt chị dần đỏ lên, rồi dúi đầu vào ngực mình nói thật khẽ như gió thoảng.. - Chị cũng yêu T!
- Thật không? Yêu nhiều không?
- Không biết... nhưng nghe T kêu chị quen người khác, muốn bỏ rơi chị... chị buồn nhiều lắm!
- Ừm, em thề không bao giờ làm vậy nữa...
- Thôi, chị tin T mà! Đừng thề nữa, không tốt đâu...
Mình cứ thế nằm ôm chị thật lâu, thật lâu... cho đến khi nhìn xuống thấy chị đã ngủ thiếp đi... Yêu chết mất thôi, mình để chị nằm ngay ngắn lại, lấy gối kê cho chị, trùm chăn... sau đó hôn một cái thật nhẹ và lâu lên mắt chị, rồi về phòng. Định kêu chị dậy ăn cơm nhưng thấy chị ngủ ngon quá nên không nỡ, mình cũng nhịn luôn vậy...
Đêm nay thật buồn và mệt mỏi nhưng cũng thật vui... Nhờ hiểu lầm mà mình hiểu được tình cảm chị dành ình đến mức nào... Mình sẽ cố gắng, tất cả vì tương lai của mình và chị. Mình sẽ đem đến hạnh phúc cho chị, nhất định là thế!

Ba ngày rồi, kể từ khi giải quyết được hiểu lầm, cuộc sống của mình thật sự rất hạnh phúc. Mình cũng đã tháo băng, vết thương lành lặn rồi, từ nay thoát cảnh
"độc thủ đại hiệp
" chỉ xài được
"nhất dương chỉ
". Cảm giác được trở lại làm người bình thường như bao người khác quả là xốn xang thấu tận tim gan phèo phổi.
Lần đầu tiên trong đời, mình được nếm trải cảm giác cuộc sống gia đình là như thế nào. Gia đình mình gồm 4 thành viên, cha mẹ, mình và bà xã... bà xã của mình thì chắc các thím cũng biết là ai rồi đấy..
Đùa thế thôi, chứ thật sự mình thấy cuộc sống của mình và chị có khác gì vợ chồng mới kết hôn đâu. Ban ngày chồng đi học, vợ đi làm... tối về hai vợ chồng cùng nhau làm cơm, cả nhà quây quần nói cười bên mâm cơm nóng hổi...
Sau đó, hai vợ chồng già xem tivi, cặp vợ chồng son trẻ thì lót tót lên lầu, hôm trước ngắm trăng tâm tình, hôm sau lại ở trong phòng đùa giỡn. Thỉnh thoảng mình lại lén ôm chị một cái, hôn chị 10 cái... Lần nào chị cũng đỏ mặt vờ không ình làm thế, nhưng rồi cũng xiêu theo...
Nhưng mọi chuyện cũng chỉ đến thế mà thôi, mình không bao giờ có ý nghĩ vượt quá giới hạn với chị cả! Không phải mình không ham muốn, gần gũi cô gái xinh xắn lại ngây thơ dịu dàng như chị, mình đâu phải là thánh để có thể luôn giữ đầu óc được trong sáng... chỉ là mình không muốn làm vấy bẩn tâm hồn chị, và hơn nữa mình chẳng biết chuyện mình và chị có thể đi được đến đâu. Mình quyết tâm là một chuyện, nhưng đời thì chẳng bao giờ đơn giản cả, tương lai sẽ còn biết bao điều bất ngờ xảy ra... Mình sợ nếu chẳng may mình và chị không thành, khi đó chị biết làm thế nào với sự trong sạch đã mất vào tay mình? Người đến sau có chấp nhận tha thứ cho chị không? Và hơn hết, mình muốn giữ tâm hồn ngây thơ của chị đến đêm tân hôn của mình và chị, nếu điều đó thật sự xảy ra... Mong mọi người chúc phúc ình...
Suy cho cùng, mình và chị có khác gì một đôi vợ chồng đâu, chỉ thiếu hai yếu tố thôi, một là đám cưới cùng sự công nhận của mọi người với tờ giấy đăng ký kết hôn, hai là ngủ cùng giường...
Chị rất kín đáo trong cách hành xử với mình khi có mặt ba mẹ ở nhà. Mình thì ngược lại, dù đã cố gắng kiềm chế tình cảm rất nhiều, nhưng nhiều lúc thấy chị đáng yêu quá, không chịu được lại lén hôn vào má chị một cái thật nhanh. Có khi mình lén đi nhè nhẹ đến sau lưng chị lúc chị đang nấu đồ ăn, ôm chị một cái thật chặt làm chị giật mình la lớn khiến mình hoảng hồn vội buông ra. Mẹ cũng từ nhà trên chạy xuống hỏi có chuyện gì vậy.. Tất nhiên chị luôn bảo không có gì, sau đó chờ mẹ đi lên rồi, hai người lại nhìn nhau cười gian..
Cảm giác vụng trộm thật sự rất khó chịu nhưng cũng đầy kích thích. Mình biết hậu quả sẽ kinh khủng thế nào nếu ba mẹ phát hiện ra, đã nhiều lần tự dặn lòng phải cố kìm nén nhưng rồi đâu lại vào đấy như cũ. Chị đáng yêu quá... khiến mình không kiểm soát được hành động nữa, giờ chỉ còn cách bắt chị làm cho xấu xí đi bớt vậy. Mình nói thế với chị, chị bảo chuyện nhỏ như con thỏ, để chị đi cắt cái đầu chôm chôm giống mình là ổn thôi, nghe cũng có lý đấy nhỉ..
Thích nhất là buổi tối được nằm lên đùi chị cho chị se lỗ tai. Mỗi ngày là có một sợi tóc của chị hy sinh anh dũng để được phục vụ ình. Tóc chị đen và cực dày, se lỗ tai sướng thôi rồi. Mình nằm mà người cứ co giật, mắt chớp chớp mồm đớp đớp như thằng nghiện lên cơn. Thím nào không tưởng tượng ra xin mời search gugồ thần chưởng tìm clip Huy Hoàng phê thuốc sẽ rõ.
Mình đòi se tai cho chị nhưng chị không chịu, chị rất sợ nhột... Cọng tóc vừa đưa vào tai là chị cười khúc khích, nổi hết da gà lên, bật dậy chạy trốn. Mình đuổi theo ôm chị lại, đè xuống se tiếp cho đến khi chị nhột quá chảy cả nước mắt ra, van xin thảm thiết mình mới tha. Tìm được cách để trị chị rồi, sau này chị dám cãi lời mình thì cứ dùng cách này mà trị, đố dám chống mình nữa.
Thằng Tùng vẫn đến nhà tìm chị thường xuyên, mình lại lấy cớ chị vẫn còn bệnh để không phải tiếp nó. Nó ngồi nán lại nói chuyện với mẹ mình một tí rồi lủi thủi ra về, nhìn cũng tội. Cơ mà da mặt nó chẳng vì chuyện đó mà mỏng đi được chút nào, về nhà nó bắt đầu nt đt khủng bố chị, đầu tiên hỏi thăm, sau đó không thấy chị trả lời thì nó tỏ tình luôn. Thật éo hiểu mặt thằng này được chế tạo bằng loại hợp chất gì nữa, theo dự đoán của mình chắc là loại hợp kim hay được dùng làm vỏ ngoài các con tàu vũ trụ của Liên Xô.
Chị thấy cũng tội thằng Tùng nên định im lặng để nó tự hiểu. Mình thì không thấy vậy, thằng dị nhân có skill mặt inox này không thể dùng cách bình thường mà đối xử với nó được, thế nên mình lấy đt của chị tự biên tự diễn một tn lâm ly bi đát rồi gửi cho nó luôn (được sự đồng ý của chị rồi nhé). Nội dung tn cũng bình thường thôi..
"Xl anh, em có người yêu rồi và em rất yêu người đó nên không thể tiếp nhận tình cảm của anh được. Người yêu em hay ghen lắm, hi vọng anh đừng đến nhà nữa, em không thể tiếp được. Lỡ ảnh ghen rồi làm gì đó tổn hại đến anh thì em áy náy lắm, mong anh hiểu và đừng làm em khó xử
"
Chờ nửa tiếng không thấy nó trả lời gì, mình và chị đang khấp khởi mừng thầm khi thoát được sự đu bám của con đỉa mặt inox, chợt nó reply.

"Không sao. Anh yêu em, anh không sợ gì hết. Phải chết vì em anh cũng cam lòng hi hi... Anh sẽ cố gắng cho đến khi nào em chấp nhận anh mới thôi..
"
Đệt, đọc tn của nó mà không thể tin vào mắt mình luôn, chị cũng ngỡ ngàng, mắt chữ O mồm chữ A. Hình như mình đã đánh giá quá thấp
"mặt dày thần công
" của thằng này rồi, nó luyện đến trình độ xuất thần nhập hóa, miễn nhiễm với mọi lời đàm tiếu thế gian rồi hay sao ấy, sư phụ xin hãy nhận của con một lạy..
Đến nước này rồi, mình chẳng cần lịch sự giữ thể diện cho nó nữa. Thế là tương ngay và luôn một tn
"phũ
"..

"Xl, anh hiểu sai ý em rồi. Em không thích anh, sự thật là vậy. Em cũng không có time để tiếp anh, mong anh hiểu cho. Chào anh!
"
Chưa đây 2p sau, nó reply tiếp.


"Anh có gì không tốt em cứ nói, anh sẽ sửa mà. Anh không tin em không có cảm tình với anh.
"
Pó tờ rym, mình và chị ngồi nhìn nhau lắc đầu ngao ngán. Năm sau các thím theo dõi Vn got té lìn thấy thằng nào biểu diễn skill chạy xe cà mặt xuống đường bêtông nhưng mặt không bị sao, đường thì thủng một lỗ chính là thằng Tùng đấy nhé. Nhớ vote ủng hộ cho him, đừng để hoài phí một tài năng thiên bẩm đến thế.
Mình hoảng quá, biết không đủ khả năng ngăn chặn tình yêu điên cuồng của dị nhân mát dây này, vội lao xuống lầu trình bày mọi việc với mẹ. Dùng hết 3 tấc lưỡi trời phú nói ẹ hiểu chị Diễm không hề có tình cảm và cũng chẳng muốn quen nó, nhờ mẹ nói cho nó hiểu đừng làm phiền chị nữa. Mẹ mình lúc đầu hơi ngạc nhiên, nhưng một hồi cũng hiểu ra, không trách gì chị, chỉ tiếc vì thằng đó con nhà đàng hoàng lại khá giả thôi.
Hôm sau nữa, nó lại mò đến. Mình và chị ở trên phòng hồi hộp chờ thông tin khẩn từ mẹ. Tầm 10p sau thì nghe tiếng xe nó đi mất, mẹ lên thông báo đã chiêu hàng được địch, tuy vậy trước khi ra về địch còn kịp thòng lại một câu
"con về nói lại mẹ con, nhờ mẹ sang thuyết phục Diễm..
" Zzz...lạy hồn tha cho chúng con nhờ..
Riêng về hôm nay thì nó không xuất hiện, chắc là đang âm thầm dưỡng thương, chờ kéo da non sẽ lại dẫn theo
"máy bay bỏ bom
" đến nhà mình khủng bố tiếp..
Chiều giờ chị về nhà nấu cơm, ăn uống dọn dẹp xong xuôi, mình chưa nói được gì với chị thì mẹ đã gọi chị đi với mẹ. Hình như mua sắm đồ đạc gì thì phải, mẹ mình rất thương chị, mua đồ cho chị suốt thôi. Nói thật, giờ ai nhìn thấy chị mà bảo chị là gái quê mình đi bằng đầu, cứ tưởng là con gái tiểu thư nhà giàu thôi các thím ợ...
Đặc biệt, mình vừa nhận được một cuộc đt rất quan trọng, mình biết trước sau gì nó cũng sẽ tới, chỉ không nghĩ nhanh thế này..
Khi nãy, không có chị ở nhà, buồn quá leo lên máy ngồi review cho các thím thì đt reo, sđt rất đẹp và rất quen, nhưng mình chẳng nhớ của ai...
- Alo..
Mình bắt máy.
- Biết ai không?
Giọng nam ồ ồ bên kia đầu dây vang qua.
- Không, ai vậy?
- Quên nhanh vậy à? Bạn bè cũ đây..
Giọng nói lạ mà quen quen cười khẽ.
- Không nhớ. Là ai vậy, nói tên đi?
Có lẽ giọng nói qua đt đã khác đi ít nhiều, mình thật sự không thể nhận ra, chỉ thấy hơi quen.
- Quang đây. Nhớ chưa?
Nó im một lúc, rồi nói. Ax, đúng là giọng thằng Quang rồi. Bỗng dưng gọi đt ình, nó muốn gì đây?
- Ừ. Nhớ rồi. Sao mày có sđt của tao? Mày kiếm tao làm gì?
Mình cố bình tĩnh, nói giọng thản nhiên như không có chuyện gì đáng ngại.
- Nhớ chú em nên kiếm, không được à? Sđt chú thì đơn giản thôi, gì anh muốn chả được.
- Tao chẳng có gì để nói với mày cả. Không nói tao cúp máy đây.
- Hờ hờ... nóng tính thế. Tất nhiên anh có chuyện muốn nói với chú nên mới đt..
- Ừ, nói đi.
- Mai chú rảnh không?
- Không. Làm gì?
Đệt, chẳng lẽ nó định hẹn mình kéo băng ra choảng nhau..
- Rủ chú uống cf trò chuyện chút thôi. Không có gì đâu mà phải căng thẳng quá..
- Tao éo sợ gì mà phải căng thẳng, không rảnh.
- Không được à?
- Không.
- Chú tránh mặt anh được mãi không? Còn chị chú nữa..
- Đm, mày dám đụng đến chị Diễm tao giết mày..
- Chú thật là... nóng tính không chừa, anh chỉ nhắc chú nhớ thôi.
Nó lại cười khe khẽ. Chẳng hiểu sao nghe giọng nó, mình nổi hết da gà lên..
- Rốt cục mày muốn gì?
Mình gằn giọng.
- Anh nói rồi. Mai anh em mình làm chầu cf..
- Tao éo anh em với mày, cf cái gì?
- Cái gì thì mai gặp chú sẽ biết. Ok?
Mình im lặng suy nghĩ, chả biết thằng này muốn bày trò gì đây? Nếu muốn xử mình, nó cứ canh mà chặn đường, cần gì phải bày vẽ uống cf? Hay là nó cho đàn em phục sẵn trong quán, chờ mình chui vào rồi úp sọt hội đồng..
Như hiểu được mình đang nghĩ gì, thằng Quang lại cười khà khà:
- Sợ anh hội đồng à? Yên tâm, anh không phải quân tử nhưng cũng chẳng bao giờ chơi cái trò hẹn chú ra để làm thế đâu.
- Tao còn lạ gì mày? Định lừa tao chui đầu vào tròng à, đừng mơ..
- Chú nghĩ kĩ đi. Anh muốn chơi chú thiếu gì cách, cần gì làm trò mèo này ất mặt..

- ...
- Cái thị xã này nhỏ lắm, anh muốn tìm, chú không trốn được đâu. Anh muốn hẹn ra quán cf chỉ hai thằng đàn ông nói chuyện rõ ràng với nhau. Nói hết lời rồi đấy, đi hay không tùy chú. Sau này có chuyện gì, chú đừng trách sao anh không nói trước.
- Nói luôn đi, khỏi hẹn gặp làm gì mất công.
Mình cười khẩy.
- Nói qua đt không tiện, được thì anh đã nói rồi
- Có gì mà không tiên?
- Gặp rồi chú sẽ rõ.
Mình trầm ngâm một lúc rồi tiếp:
- Mày đi một mình?
- Ừ, việc gì phải kéo lũ làm gì? Anh muốn nói chuyện với chú thôi.
- Được rồi. Gặp ở đâu? Mấy giờ?
- Tùy chú sắp xếp, không thôi lại nghĩ anh dở trò..
- Ok, 7h tối mai. Còn địa điểm tao sẽ báo sau.
- Ok. Đàn ông thì uy tín đấy nhé.
Mình tắt máy, ngồi suy nghĩ lung tung nãy giờ. Chẳng biết nên đi gặp nó hay không? Chẳng biết sẽ có chuyện gì xảy ra? Nhưng nghĩ kĩ thì chuyện này trước sau gì cũng phải xảy ra thôi, đâu thể trốn tránh mãi được..
Chắc mai mình gọi Thanh sida lại nhà bàn tính xem sao. Thấy lo quá... Hôm nay thời tiết âm u, một ngày thật dài đối với mình, những suy nghĩ trong lòng cũng vô cùng mâu thuẫn, vừa mong mau đến 7h gặp thằng Quang để giải quyết êm xuôi mọi chuyện, không phải chịu cảnh lo lắng nữa, vừa ngán ngại cái thời khắc đó nên lắm lúc lại trông cho thời gian trôi thật chậm...
Mình đt kể mọi chuyện với Thanh sida, hỏi ý nó thấy thế nào. Thanh sida cũng nghĩ như mình, nếu thằng Quang muốn chơi mình thì chẳng cần hẹn ra làm gì, như vậy khác nào cảnh báo trước ình có thời gian chuẩn bị? Cuối cùng, mình và nó quyết định gặp thằng Quang, chỉ đi hai thằng thôi, không rủ thêm ai nữa cả vì thật sự bọn mình chẳng quen biết gì nhiều. Thanh sida định gọi nhờ thằng Sang anh họ nó giúp nhưng mình không đồng ý, dính vào bọn đó mệt lắm, mà chắc gì bọn nó đã dám chạm đến thằng Quang? Hơn nữa như đã nhận định, mình tin chắc 80% lần gặp này thằng Quang sẽ không manh động.
Đến chiều trời bắt đầu đổ mưa ào ào, khoảng 6h thằng Quang đt ình, hỏi có gặp không? Mình bảo có. Nó hỏi địa điểm, mình hẹn gần 7h sẽ thông báo, còn nói thêm chỉ cho nó 15p, tức là 7h15 nó vẫn chưa đến thì mình sẽ đi về. Xem như là một phương pháp đề phòng nó bày binh bố trận thôi, có còn hơn không.
6h30 cơm nước no nê, mình thay đồ trùm áo mưa rồi xách xe chạy đi rước Thanh sida. Chị có hỏi mình đi đâu khi trời mưa thế này, sợ mình lại bệnh. Mình nói ghé nhà thằng bạn có chút việc, rồi vọt ngay. Mình sợ nấn ná một hồi thì lòi ra hết, đi gặp nó về mình sẽ kể chị nghe sau, giờ nói trước mất công chị lo lắng chứ chẳng được gì.
6h50 có mặt tại nhà Thanh sida, nt địa điểm qua cho thằng Quang, sau đó bọn mình chạy đến trước, hai thằng chẳng cầm gì theo cả, dao lại càng không, mình không muốn lỡ xảy ra hỗn chiến rồi ngộ sát thằng nào đó ở phải tù mọt gông, với lại nếu nó đã muốn chơi mình thì cầm theo vũ khí cũng bằng thừa, chả làm được cơm cháo gì.
Mình chọn quán cf gần nhà Thanh sida, quán nằm ngay mặt tiền và có hai cửa trước sau quán luôn, có biến dễ chạy. Thanh sida sau khi dặn dò mình bình tĩnh thì đi vào một góc ngồi riêng cho tiện theo dõi tình hình. Mình ngồi thấp thỏm chờ thằng Quang xuất hiện.
7h10, một chiếc Lexus màu bạc chầm chậm chạy vào trong quán, sau đó cửa xe mở ra, thằng Quang bảnh bao bước xuống. Nhìn nó vẫn như cũ, vẫn trung thành với phong cách sơmi quần tây đóng thùng, chân mang giày đen bóng. Nó bước vào trong, nhìn quanh quất tìm mình rồi đi lại mỉm cười, kéo ghế ngồi xuống. Mình không tỏ thái độ gì, mắt vẫn nhìn chiếc xế hộp của nó. Mọi khi nó thường chạy SH, hôm nay lại đi xe hơi, không phải để chở theo đám đàn em cùng mã tấu để hốt mình đó chứ..
- Không có ai đâu. Anh đi một mình, đừng lo!
Nó nhìn mình cười cười.
- Đề phòng vẫn hơn.
Mình nhún vai.
Em phục vụ đi ra hỏi dùng gì mà mắt cứ nhìn thằng nông dân đắm đuối. Lực sát thương của thằng này với gái kinh khủng thật..
- Cho anh một chai Sting được rồi.
Nó điềm đạm.
- Dạ, anh có kêu thuốc gì không?
- Cho anh gói 3 số.
Em phục vụ lưu luyến đi vào trong. Mình nhìn thằng Quang, vô vấn đề luôn, khỏi vòng vo tam quốc ệt mỏi lại mất thời gian.
- Có gì nói nhanh đi.
- Nóng tính vậy, uống nước đã chứ.
Nó nheo mắt nhìn mình.
- Tôi không có nhiều thời gian.
Mình thản nhiên.
- Ok. Trước khi nói, cho anh hỏi em một câu được chứ?
- Nói đi. Mà không cần xưng hô thân mật vậy, tôi không quen.
- Hợp tuổi tác thôi mà. Nói chuyện đàng hoàng, đâu có gì phải gay gắt lên, đúng không?
- Tùy anh.
- Tại sao lại ngăn cản anh quen chị em?
Nó mỉm cười hài lòng rồi hỏi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Yêu Thầm Chị Họ